ũng nhận ra mình đã thích Phong rất nhiều, cậu ấy buồn bao nhiêu cô cũng đau bấy nhiêu.Gió đêm thổi lành lạnh, Phong cởi chiếc áo khoác của mình khoác lên người Thư._ Cậu sẽ bị lạnh đó._ Mình là con trai mà, không sao đâu.Phong là thế, nhẹ nhàng và ân cần tựa như một cơn gió mát lành. Mùi thảo mộc từ áo cậu tỏa ra nhè nhẹ ôm trọn cả người Thư, mùi hương này lúc nào cũng khiến Thư thấy dễ chịu._ Đến bây giờ tớ vẫn không thể tin được là chúng ta đang hẹn hò đó, chẳng phải đã trải qua rất nhiều khó khăn sao?Thư không biết nói gì, chỉ cười nhẹ nhẹ, cô có thể nói gì đây chứ. Phong lại tiếp tục độc thoại:_ Cậu biết không, ngay từ giây phút cậu khóc trên vai tớ vào buổi chiều hôm đó, tớ đã thích cậu mất rồi, nói ra có chút ngượng nhỉ, hì hìThư lấy làm bất ngờ, Thế Phong thích cô lâu như vậy sao, tự nhiên Thư thấy có lỗi với tình cảm của Phong quá._ Nhưng chúng ta có nên đổi cách xưng hô với nhau không nhỉ? Thật ra có một bí mật tớ muốn nói với cậu đấy. Tớ… lớn hơn cậu hai tuổi đó.Câu nói này còn làm Thư thấy bất ngờ hơn, cô mở to mắt nhìn Phong._ Cậu ngạc nhiên lắm chứ gì? Vì lúc nhỏ tớ sống ở Mĩ, thời gian qua Việt Nam phải học lại nên đi học trễ hơn các bạn cùng tuổi. Nhưng vì ngoại hình non trẻ này mà ít ai nhận ra. Cậu là người đầu tiên tớ kể bí mật này đấy nhé. Từ nay phải gọi là anh, nghe rõ không nhóc.Phong nhéo cái mũi trắng của Thư làm cô nàng kêu lên một tiếng._ Cậu có hơn tớ tuổi nhưng đối với tớ cậu chỉ là cậu bạn thích trốn học ngày nào thôi, đừng hòng tớ gọi là anh nhé, blèThư lè lưỡi ra trêu Phong. Hai người cứ giỡn với nhau như vậy suốt đoạn đường về nhà Thư. Đi bộ với người mình yêu có lẽ là điều thú vị nhất đối với Phong đó. Dừng chân trước cổng nhà Thư, cô cởi áo khoác trả lại cho Phong._ Mình vào nhà đây, cậu về nhà cẩn thận nhé._ Thư à…Phong đột nhiên gọi Thư lại, cậu tiến tới và hôn lên trán Thư thật nhẹ nhàng._ Hy vọng lần sau có thể nhiều hơn thế. Cậu vào nhà đi, chúc cậu ngủ ngon.Thư lấy lại bình tĩnh bước vào nhà, đến khi nào cô có thể thấy tự nhiên hơn khi ở gần Phong như bốn năm trước đây.Phong về đến nhà, uống một ly nước rồi như nhớ ra điều gì, Phong tiến lại một căn phòng nhỏ, đẩy cửa bước vào. Bên trong tràn ngập ảnh Phong chụp từ trước tới giờ, đặc biệt phía trung tâm được bày trí vô cùng đặc biệt, tất cả đều là ảnh của Thư. Phong với tay lấy một tấm hình, trong đó chụp một nữ sinh đang ngồi khóc, nhìn vô cùng sống động. “ Em đã từng như vậy, yếu đuối khiến người ta muốn bảo vệ. Nhưng bây giờ đã khác rồi, em mạnh mẽ hơn nhiều, có lẽ hơi ích kỉ nhưng đến khi nào em mới trở về cô bé bốn năm trước, để anh có thể luôn ở bên che chở cho em đây?”. Khó khăn lắm Phong mới có thể đến được với Thư, nhưng để giữ được mối quan hệ này lại khó hơn nhiều.…………………………………………………………………………Trong quán rượu X, âm nhạc xập xình, những thứ đèn màu hòa vào dòng người đang uốn éo trong thứ âm thanh hỗn tạp. Trong góc quán, một cô gái có phong thái vô cùng khác biệt với khung cảnh phức tạp này, đang uống không ngưng nghỉ thứ chất lỏng màu đỏ sặc mùi cồn. Phương không quan tâm mấy con mắt của mấy gã con trai đang nhìn chằm chằm vào đôi chân thon dài của cô, cho đến khi một giọng nói cỡn cợt vang lên:_ Chẳng phải là Phương Rina đây sao? Người mẫu nổi tiếng như cô mà cũng có thời gan đến đây uống rượu hay sao?Phương đảo mắt nhìn, là một gã trai nào đó, khuôn mặt vô cùng sở khanh._ Đi chỗ khác, tôi muốn ở một mình._ Ô, thì ra là đang có chuyện buồn, có cần anh đây giải tỏa cùng không? hay đi với anh nhé, anh đảm bảo em sẽ hết buồn ngay.Tên đó kéo Phương đi theo hắn, Phương vùng tay hắn ra, bước chân loạng choạng, Phương đã uống quá nhiều không thể đứng vững được nữa rồi. Tên kia lợi dụng sự mất tỉnh táo của cô dẫn cô theo hắn, mặc dù không chống lại dược nhưng Phương miệng không ngừng la lớn. Rồi cô cảm nhận được có một lực kéo mạnh mình lại, sau đó là tiếng cãi vã, đánh nhau? Tiếp theo sau đó chìm vào bóng tối, Phương không cảm nhận được gì nữa.Buổi sáng tỉnh dậy, Phương thấy đầu đau như búa bổ. Là phòng của cô, “ Mình về nhà bằng cách nào vậy nhỉ?”. Bước ra khỏi phòng, cô thấy Phong đang chuẩn bị bữa sáng._ Cậu đang làm gì ở đây vậy hả?_ Dậy rồi hả? ra ăn sáng đi, tớ nấu canh giải rượu rồi đó.Bữa sáng đơn giản nhưng vô cùng tươm tất được một tay Phong chuẩn bị._ Tại sao tớ về nhà được, tên điên tối qua thì sao?_ Chẵng lẽ cậu mong chờ hắn đưa cậu về lắm sao? Nếu biết sớm vậy tớ đã không tới cứu cậu rồi, cứ để hắn dẫn cậu đi đi._ Tối qua cậu đến đó à?Thế Phong ngưng ăn, nhìn vào mắt Phương:_ Buổi chụp cho quảng cáo mới thay đổi, tối qua gọi cho cậu mấy chục cuộc để thông báo thời gian mà cậu không nghe máy, rốt cuộc lại do cậu gọi lại… nói mấy lời kì cục.._ Nói gì? Tớ… nói gì kì sao?.._ Thì đại loại như vậy, nhưng cậu thực sự không nhớ à? Ưm nếu không nhớ lại được thì không cần nhớ ra đâu. Ăn nhanh đi nếu không muộn mất.Đã nói gì chứ? Đúng là hôm qua nhớ có gọi điện thoại đi đâu đó nhưng lại không ngờ là mình gọi cho Phong. Kiểm tra cuộc gọi, 3:15s, “ Mình rốt cuộc đã nói gì chứ?”, Phương đập đầu cái rầm xuống bàn