hư rẽ bước vào một con phố lạ lúc nào không hay. Khi phát hiện ra đã đi quá xa rồi Thư mới biết mình đang ở trong một ngõ tối không một bóng người. Cảm giác sợ hãi ùa tới, đang định quay người lại đi ra khỏi đó thì ở đâu lù lù mấy tên say rượu, giọng lè nhè lăm lăm tiến lại chỗ Thư:_ Nè cô em, đi đâu lang thang một mình ế? Có cần bọn anh đi cùng cho đỡ buồn không?Rồi bọn chúng cười ồ lên nham nhở vô cùng. Thư sợ hãi, bối rối:_ Mấy người mau tránh ra không là tui la lên đó._ Ui sợ quá sợ quá, có giỏi thì cô em cứ la đi, la to lên, có cần làm mẫu không? Cứu tôi với bà con ơi.Một tên say rượu khác vừa nói vừa hét lên. Thư vội lục điện thoại trong túi định gọi ai đó thì tên say đó giựt ngay cái điện thoại của Thư._ Ồ, điện thoại xịn nhỉ? Chắc con nhà giàu rồi, nếu mà bắt em về rồi tống tiền bố mẹ em cũng được kha khá ý nhỉ? He he_ Mấy ông không được làm bậy, tránh ra, có ai không cứu tôi với, cứu với.._ Cô em cứ la thoải mái, ở đây không có ai ra cứu cô em đâu, thôi đi với bọn anh đi mà.Tụi nó vừa nói vừa kéo Thư đi, mùi hôi thối áp sát người càng làm Thư thêm kinh hoàng, nước mắt lại rơi, khốn kiếp, ngày hôm nay làm quái gì mà cứ phải rớt nước mắt mãi thế.Từ chửi rủa, Thư chuyển qua van xin, nài nỉ nhưng bọn chúng vẫn không buông tha, đang trong lúc tuyệt vọng thì một bóng người từ đâu xuất hiện, hành động nhanh đến nỗi Thư không nhìn thấy, mở mắt đã thấy mấy tên say ngã lăn quay hết xuống đất, rồi bàn tay của cái bóng đó kéo Thư chạy tuột đi. Từ đằng sau, Thư thấy bóng lưng vững chãi và bờ vai rộng. “ Là anh Vũ.”Vũ kéo tay Thư đến một bờ sông, dừng lại cả hai người cùng thở dốc. Vũ đưa điện thoại cho Thư:_ Em điên rồi sao lại chạy tới con đường nổi tiếng nguy hiểm đó, em…Chưa kịp nói hết câu thì hơi ấm của vòng tay Thư đã bao trùm quanh eo anh, cô nói trong tiếng nấc:_ Cảm ơn anh đã đến, em sợ chết mất.- nói rồi Thư lại khóc, khóc to thành tiếng, Vũ không mắng Thư nữa mà chỉ đứng yên đó, lấy tay xoa xoa đầu cô nhóc ngốc nghếch.Một lúc sau định thần lại, Thư ngừng khóc. Cả hai cùng ngồi bên bờ sông:_ Sao anh biết em ở đó mà tới cứu hay vậy?_ Tôi thấy em ở trước cổng nhà rồi, cứ lưỡng lự mãi mà không vào. Tôi tất nhiên không yên tâm nên mới đi theo em, không ngờ kết quả đúng như tôi mong đợi.- Vũ nhìn Thư chế giễu._ Nói vậy lúc đó anh có mặt ở đó sao không vào cứu em ngay đi, anh đang giỡn em chắc?_ Như vậy thì em đâu có chừa._ … “ Đồ khốn, đúng là đồ khốn mà, có ý tốt với anh đúng là sai lầm.”Thư không nói nữa, bực dọc nhìn về phía khác._ Mà mới khóc một tí mắt đã sưng đến như vậy rồi sao? ….Hay hồi sáng đi chơi lại có chuyện gì._ …- Thư vẫn im lặng._ Nhìn em có vẻ không phải hạng người dễ bị bắt nạt._ Anh biết gì mà nói chứ….. Mà đừng nói chuyện của em nữa, nói chuyện của anh đi. Nhìn anh có vẻ không phải người có kinh nghiệm cao, sao trẻ thế này mà được giao quản lý nguyên cái cửa hàng to đùng, đừng nói anh đút lót nha, hay là con ông lớn nên mới được vậy?Minh Vũ đang uống nước bỗng nhiên bị sặc._ Ai bảo tôi không có kinh nghiệm, có vẻ em chưa biết thành tích của tôi như thế nào rồi, khoe khoang không phải việc tốt nên tôi chỉ nói đến đây thôi._ Ghê vậy cơ à, thế anh nói đi, bây giờ anh bao nhiêu tuổi? đừng nói anh trẻ hơn tuổi nha, nghi lắm, nhìn mới tốt nghiệp đại học là cùng, không thể có chuyện…Thư chưa kịp nói hết câu Minh Vũ đã đứng dậy:_ Tối rồi về thôi, em đừng có lo chuyện bao đồng, lo chuyện của em ấy.Nghe câu nói ấy bỗng nhiên Thư giật nảy mình, anh ấy biết chuyện gì rồi ư?_ Chẳng phải sắp đến kì thi học kì rồi sao? Lo mà thi cho tốt không thì liệu hồn.“À thì ra là chuyện này.”_ Vâng thưa đại ca, em sẽ cố gắng hết sức để không phụ lòng đại ca đâu._ Đúng là việc đột ngột thay đổi cách xưng hô làm người ta nổi da gà, xin lỗi em vì lần trước tôi cũng thế nhé.Thư không nói gì, cứ cười hè hè, tâm trạng có vẻ up hơn nhiều rồi. còn đối với Vũ, Thư đúng là ngây thơ thật. Anh đã bảo với cô anh là ai chứ, là giám sát siêu cấp!. Có gì mà giám sát siêu cấp này không biết, chỉ là không phải lúc để nói ra bởi anh thấy tâm trạng cô đang không được tốt, nhắc lại Thư sẽ thêm buồn.…………………………………………………………………………………………………………………………..Về lại nhà tắm rửa ăn cơm xong, cô ngồi chùi cái điện thoại từ nãy đến giờ. Khiếp, nhắc lại chuyện lúc nãy cô còn thấy buồn nôn. Đang tự chửi rủa mấy tên biến thái đó thì tự nhiên một cơn đau bụng ùa tới, đau đến muốn chết đi sống lại. “ Chết tiệt, đang tới ngày đây mà”. Thư đã làm hết mọi cách, từ uống nước nóng đến uống thuốc giảm đau, thậm chí nằm sấp ngủ, cơn đau vẫn cứ dai dẳng, hành hạ Thư đến tận hai giờ sáng. Chịu không nổi nữa cô bước xuống nhà để rót thêm nước uống thì thấy có bóng người ngồi lù lù một đống ở ghế sopha._ Anh Vũ, giờ này còn làm gì ở đây vậy, anh không tính về sao?Minh Vũ ngạc nhiên nhìn Thư rồi nhìn đồng hồ._ Ầy, đã hai giờ sáng rồi sao? chăm chú làm việc quá nên quên mất giờ giấc. Mà em giờ này còn xuống đây làm gì?_ Tại em nghi ngờ năng lực của anh nên mới chăm chỉ tới mức này phải không? Thôi giờ em tin là anh giỏi rồi đấy, làm việc như anh có ngày kiệt sức mất