XtGem Forum catalog
Xin chào tiểu thư

Xin chào tiểu thư

Tác giả: SamBeins

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324900

Bình chọn: 8.5.00/10/490 lượt.

ố sự chú ý, đáng nói hơn hết người ngạc nhiên nhất lại là Lộc. Tuyền thật thâm độc, biết rằng nếu bây giờ Lộc biết chuyện Thư thích cậu, tất nhiên mối quan hệ giữa hai người sẽ trở nên ngại ngùng, như vậy Thư sẽ không có cơ hội tiếp cận Lộc được nữa, hơn nữa…_ Thư đừng nói từ trước giờ mọi chuyện là do Thư sắp đặt hết nha? Chuyện này chỉ là đùa thôi phải không?Thư đứng bất động, không biết phải nói gì, Thư cần Phương ở đây giải thoát cho mình quá, cô sắp bật khóc đến nơi rồi._ Cậu không có gì để nói sao? Có phải lần cậu giúp tôi ở văn phòng, cả lần đi học muộn trước cổng trường là cậu sắp xếp hết đúng ko? Biết tôi rõ như vậy tai sao lại làm ra vẻ không biết, cậu đang đùa với tôi đó hả?“ Không! Không phải Lộc ơi, cậu hiểu lầm hết rồi, …”, những suy nghĩ đối kháng hiện ra rất nhiều nhưng Thư không biết mở lời thế nào. Có rất nhiều cặp mắt đang nhìn Thư, họ đã bắt đầu bàn tán. Thư sợ bị chú ý lắm, mỗi lần như vậy cô đều bị khớp nên không thể nói được. Sau lưng Thiên Lộc, Kim Tuyền đang mỉm cười đắc ý.Bỗng nhiên mùi thảo mộc mát lành từ đâu ùa tới. Thế Phong từ đâu xuất hiện ngang nhiên vòng tay qua eo Thư:_ Có chuyện gì vậy? sao mọi người lại tụ tập ở đây?.Rồi cậu chàng nhìn sang Thư, ánh mắt vô cùng trìu mến làm Thư nổi hết cả tóc gáy, hai khuôn mặt cách nhau chỉ chừng 5cm, lời nói ra càng khiến người khác giật mình:_ Còn em yêu của anh nãy giờ ở đâu? Anh đi kiếm em từ nãy đến giờ mệt đứt hơi luôn nà.Lộc có vẻ cũng bất ngờ._ Thư … là bạn gái của cậu à?_ Ưkm, chúng tôi quen nhau cũng gần 1 tháng rồi, có chuyện gì sao?_ Chuyện này.._ À, do Thư không muốn bị làm phiền nên chúng tôi không công khai, cậu cũng biết cảm giác đó rồi đấy…Lúc này Tuyền ở đâu ra mới lên tiếng:_ Thì ra là bạn trai của Thư, vậy cậu có biết chuyện Thư thích Lộc ko?Nhỏ chìa tờ giấy màu hồng thơm mùi nước hoa anh đào ra._ À, chuyện này chẳng phải là quá khứ rồi sao? Tất nhiên là tôi biết chứ. Nhưng đã là quá khứ tôi không quan tâm nữa, quan trọng là bây giờ chúng tôi đang rất hạnh phúc ^^.Không khí còn náo động hơn trước. Dù sao Thế Phong cũng rất nổi tiếng, tự nhiên lại có cô bạn gái khác trường như thế này làm không ít trái tim thiếu nữ tan vỡ._ Chúng tôi xin phép đi trước, công khai như thế này cũng là có chút bất đắc dĩ, có vẻ mọi chuyện đã trở nên phiền phức rồi đây.Nói rồi Phong kéo tay Thư đi mất. Thư cứ như cỗ máy bước theo Phong cho đến một đoạn đường vắng, cậu vội bỏ tay Thư ra._ Tình hình cấp bách nên mình mới nghĩ ra việc nói cậu là bạn gái mình, cũng là không còn cách nào khác, lúc đó mình thấy Thư khó xử quá nên mới…_ Cám ơn cậu.. rất nhiều._ … không có chi._ Cậu.. có thể cho mình mượn vai một chút được không?_….. ưkm.Rồi Phong kéo Thư lại gần, cô bạn gục đầu lên vai Phong òa khóc ngon lành. Sỡ dĩ Thư mượn vai Phong khóc là vì không muốn bị ngã khuỵu, cô sợ khóc xong rồi lại không thể đứng dậy đi nỗi nữa, cô cần dựa vào thứ gì đó, và Phong chính là bức tường vững chãi ngay lúc này. Đây là lần thứ hai Phong thấy Thư khóc, cảm giác muốn được luôn ở bên che chở bảo vệ cho cô gái này ngày càng lớn. Trái tim Phong có chút dao động mất rồi. Phong vỗ vỗ vào vai Thư:_ Cố lên Thư ơi…. CHƯƠNG 7.2: THIÊN THẦN HÔ MỆNHCó những khi bạn vấp ngã, cuộc sống tưởng chừng như đã bỏ rơi bạn lại phía sau, nhưng bạn yên tâm, luôn có những thiên thần với lớp ngụy trang chính là những người bên cạnh bạn sẽ giúp đỡ cho bạn, âm thầm đi bên bạn mà chỉ có những lúc khó khăn thực sự, họ mới hiện nguyên hình. Và, bạn cũng đừng bất ngờ nhé, khi những thiên thần đó là những người bạn không thể ngờ tới.…………………………………………………………………………………………………………………………….Sau khi để cho Thư mượn vai khóc hả hê rồi, Thế Phong lại bỏ rơi cô một mình… chạy đi mua nước. Đưa chai nước suối cho Thư, Phong mỉm cười:_ Sau khi khóc xong thì thứ này rất hữu dụng đó nha, lần trước cậu cũng xác minh rồi đó.Đón lấy chai nước từ tay Phong nhưng Thư không dám nhìn thẳng vào mặt cậu. Chỉ tại Thư xấu hổ quá, tự nhiên khóc trên vai người ta, rồi giờ hai con mắt sưng vù nhìn thật mất mĩ quan (=.=!)._ Hôm nay thật cảm ơn cậu quá, sau này nhất định mình sẽ tìm cách để trả ơn cậu._ Ơn nghĩa gì cơ chứ, bạn bè cả mà…. mà thực ra là cậu đã trả hết rồi, thừa luôn là đằng khác._ Sao cơ?_ Ưm, cậu đừng bận tâm, xem như tớ chưa nói gì.Mặc dù câu nói của Phong có hơi mơ hồ nhưng cũng không ngự trị trong đầu Thư quá lâu. Điều cô quan tâm nhất bây giờ là phải đối mặt với những tháng ngày sau này như thế nào.Thế Phong tiễn Thư đến tận nhà, trời đã sập tối. Nhìn bóng Phong khuất dần, rồi nhìn vào phía cổng nhà, lạnh lẽo đến đáng sợ, Thư thở dài rồi quay lưng bước đi theo hướng ngược lại. Đi đâu đây? Thư không biết, chỉ vô thức bước đi vậy thôi. Thư không muốn về nhà, chẳng có ai ở đó cả. “ À, có anh Vũ..”, nhưng Thư lại vội lắc mạnh đầu như muốn xóa tan đi ý nghĩ đó, “ Mình điên rồi mới tự nhiên nghĩ tới hắn.”, nhưng Thư cũng thấy Vũ rất tốt với Thư, từ trước giờ đâu có đánh đập hành hạ gì Thư đâu mà cô ghét anh ta thế? Chắc do giận bố mẹ nên mới có thành kiến với Vũ, hơi ích kỉ quá nhỉ?Đang còn mải suy nghĩ vu vơ, T