Polaroid
Xin chào tiểu thư

Xin chào tiểu thư

Tác giả: SamBeins

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324922

Bình chọn: 8.5.00/10/492 lượt.

vì sợ tình bạn của hai đứa trở nên ngại ngùng nếu Phương biết nhà Thư có vệ sĩ ( thú thật chỉ có Thư suy nghĩ như vậy, mà cũng chỉ có Thư nghĩ Vũ là vệ sĩ, đối với Vũ, anh chỉ nghĩ mình là giám sát siêu cấp đảm nhận thêm việc trông trẻ mà thôi, hehe)._ Hôm nay anh không có việc ở cửa hàng à, sao cứ lởn vởn ở đây mãi thế.Thấy Vũ ở đây từ trưa tới giờ, Thư có chút không thoải mái vì ở nhà chỉ có hai người._ Em đúng là hay thật, lúc cần thì tìm mọi cách giữ lại, không cần thì chỉ muốn đá đi._ Anh đang nói nhăng nói cuội gì vậy? tôi không hiểu, vậy nếu muốn ở đây thì đừng có mà làm phiền tôi, lát ra về nhớ đóng cổng đàng hoàng đó.Nói xong Thư đi một mạch lên lầu, “ Tên này sao cứ như đi guốc trong bụng mình thế nhỉ?”. Thư lấy đồ đi tắm, nhưng bóng đèn nhà tắm mãi không chịu sáng, làm sao đây, cô không thể tắm trong bóng tối được. Nghĩ ngợi một hồi, cô đành phải xuống nhà nhờ thử cái tên mặt trắng kia. Minh Vũ đang làm việc với cái lap rất chăm chú, “ Gì vậy, anh ta định đóng đô ở đây luôn sao?”._ Nè, anh gì ơi,Minh Vũ ngước lên, bắt gặp hơn hai mươi cái răng đang nhe ra làm người đối diện muốn mù luôn cả mắt._ Bóng đèn nhà tắm hình như cháy rồi, anh có thể.. gọi người tới sửa được ko?_…_ Thì tại lúc trước anh bảo có chuyện gì cứ nói anh sẽ cho người đến giúp._ Em trông tôi vô dụng đến vậy à?Nói rồi Minh Vũ đúng dậy, bước lên lầu. Vũ ở trong nhà tắm hồi lâu bước ra, tay nhấn công tắc, đèn vụt sáng._ Tôi đã nói điều này cho em biết chưa nhỉ, trên đời này, không có việc gì mà tôi không làm được cả.Minh Vũ bước xuống nhà, để lại Thư đang ngơ ngác, “ Đồ tự cao tự đại, đồ đáng ghét, hứ.”.Thú thật cảm giác lúc tắm rất sảng khoái, dòng nước từ vòi sen như gội rửa đi (gần) hết những muộn phiền trong Thư. Nhưng tắm xong, Thư gặp phải một sự thật đáng buồn là, cô quên mang theo quần áo thay rồi! ( Đồ hậu đậu ==)Loay hoay mãi trong phòng tắm không biết làm thế nào, nếu chỉ ở nhà một mình thì đã không sao rồi, đằng này tên mặt trắng kia đang ở dưới nhà, làm sao Thư dám bước ra được chứ. Phòng tắm chỉ cách phòng ngủ của Thư hai bước chân, “ Mình chạy nhanh một chút là được, tên kia đang làm việc dưới nhà, chắc không lên đây đâu”. Nghĩ vậy Thư liều mạng bước ra, trên người chỉ quấn mỗi một cái khăn tắm siêu nhỏ chỉ đủ che những cái cần che ( hix!). Hé cửa bước ra ngoài, mới nhích được một bước chân thì cái đầu của tên kia ở đâu lù lù xuất hiện ( cửa nhà tắm đối diện lối lên lầu). Thư gần như đứng hình không động đậy được, còn Minh Vũ vừa mới nhìn thấy cái cảnh tượng ‘ hơi’ nóng này cũng gần như bị khớp mất vài giây. Nhưng kì lạ thay, khuôn mặt của anh không hề chuyển sắc, Vũ ngay lập tức trở về bình thường, anh hắng giọng một cái rồi nói:_ Bây giờ tôi có việc phải đi, đồ ăn có trong tủ lạnh rồi, hâm lại là ăn được, …còn nữa, nhớ … khóa cửa cẩn thận, tôi đi đây.Thư vẫn đứng yên đó, Minh Vũ đi được mấy bước chợt dừng lại, đưa lưng về phía Thư:_ … về việc này..em yên tâm, dù sao tôi cũng không có hứng với thiếu niên, xem như tôi vừa nhìn bức tường vậy…đừng lo nghĩ nhiều..Nói xong Vũ đi thẳng ko ngoái đầu lại.Thư đứng đó chắc cũng phải đến mười lăm phút sau mới hoàng hồn, theo quán tính mở cửa phòng rồi … lao thẳng lên giường đập đầu vào gối:_ Trời ơi, sao ông sinh ra con rồi còn sinh ra cái tên đó làm chi, để bây giờ như thế này hở trời, chắc đi chết quá, trời ơi,….Vậy là trong đêm đó, con phố trở nên sôi động hẳn vì có một người liên tục vò đầu bức tóc và hòa vang bài ca chửi rủa, thật tội nghiệp ông trời, chắc hắt hơi đến cảm luôn mất. Nhưng ở một nơi khác, có một người cũng khó khăn lắm mới điều chỉnh được nhịp thở. Anh lấy lại bình tĩnh, công nhận sức chịu đựng của anh cũng thật lớn, đặc biệt là khả năng điều khiển cơ mặt đáng khâm phục. CHƯƠNG 6.3: RẤT LẠNH, RẤT LẠNHSáng hôm sau tỉnh giấc, Thư vẫn còn hoang mang bởi chuyện hôm qua.”Aish, thật tình, làm sao sau này còn nhìn mặt nhau nữa đây…”, tự an ủi rằng sau này nhất định có việc gì cũng tránh mặt hắn, như vậy sẽ đỡ khó xử hơn. Nhưng người tính không bằng trời tính, vừa mở cửa chuẩn bị đi học thì đã thấy tên Vũ đó đứng thù lù ở cổng. “ Cái what gì đây?”_ Dậy rồi sao, chúng ta đi học thôi, muộn rồi._ Chúng ta, ý anh là sao?Vũ nhìn Thư chăm chú:_ Tôi chỉ sợ có người không nhớ đường đến trường thôi._ Anh…Bị phát hiện rồi, Thư chỉ sợ chuyện đến tai bố mẹ, chắc anh ta chưa nói ra, nếu không thì tối qua bị tra tấn rồi. Như một cỗ máy Thư bước theo Vũ, răm rắp nghe lời anh._ Mà sao anh không đi xe công ty._ Không thích xe máy hở? thành thật xin lỗi tiểu thư, tôi chỉ là nhân viên quèn nên không có đủ tiền mua xe hơi chở em đi học rồi. Nhưng dù sao em cũng phải chịu thiệt thòi thôi, vì bắt buộc phải thế này mà._ Ý tôi không phải vậy, bình thường tôi cũng đi xe máy đi học mà, chỉ là tôi đi với anh thế này sợ bị bạn bè bắt gặp có chút bất tiện…_ Em có bạn trai chưa?_ Hơ… ờ chưa có.._ Vậy thì em sợ cái gì? Em cũng đâu có bạn trai để hiểu lầm._…Rốt cuộc vẫn là phải ngồi sau lưng cái tên mặt trắng này tới trường, miệng Thư không ngừng chửi rủa cuộc đời mình sao lại tồi tàn đến mức này