Vương phi 13 tuổi – Phiên ngoại
Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3285422
Bình chọn: 7.5.00/10/8542 lượt.
ù còn lớn hơn bản thân hắn nữa.
(Quả hồng trù này là thứ hay thấy người Trung Quốc mang khi kết hôn, vải đỏ xếp thành hoa, hình cầu, rất to, đeo trước ngực.)
Cả người như con lật đật màu đỏ, bị “Bà nam nhân” kia kéo trong tay.
Phòng khách vui mừng có chút nghiêm trang.
Thành chủ Quân Gia thành khóe miệng mím lại nhìn Hiên Viên Huyền như con sâu không ngừng nhúc nhích vùng vẫy, lại nhìn “Bà nam nhân” kia, nói: “Con gái, con thật, con thật sự muốn…”
“Con à, con phải suy nghĩ kỹ, đứa trẻ này, đứa trẻ này…”
Thành chủ và phu nhân Thành chủ Quân Gia thành mặc dù ngày thường hoạt bát lanh lẹ, nhưng lúc này cũng không biết nói như thế nào, cả lúc lâu vẫn chưa nói cho hết câu được.
“Con muốn gả cho hắn, không cần suy nghĩ nữa, nhanh lên, nhanh bái đường.”
“Bà nam nhân” không hổ là “Bà nam nhân”, ngay cả câu khẳng định kia cũng bưu hãn (dũng mãnh hung hãn) vô cùng.
Người làm lễ kia thấy vậy, lập tức cao giọng nói: “Nhất bái thiên địa…”
Hiên Viên Huyền giãy dụa, cái miệng nhỏ không ngừng mắng người.
“Bà nam nhân” kia, một tay bịt miệng hắn, trực tiếp ôm hắn xoay người hướng lên trời, bái xuống.
“Nhị bái cao đường…”
Chỉ có trưởng bối nhà gái, không có trưởng bối nhà trai, Độc Cô Dạ cho tới bây giờ cũng không đồng ý, càng không nói đến Hiên Viên Triệt và Lưu Nguyệt đang ở nơi xa tận chân trời kia.
Nhưng mà, cũng không có vấn đề gì.
Hiên Viên Huyền tức giận, há miệng cắn người.
Cắn một cái, chỉ nghe ‘cách’ một tiếng, như cắn phải sắt.
Hiên Viên Huyền đau tận chân răng, hàm răng nhỏ buông ra, nhìn bàn tay sắt trước mặt, thậm chí còn không đỏ ửng lên một chút nào.
Hiên Viên Huyền ủy khuất, đây không phải là nữ nhân, là quái thú.
“Phu thê giao bái…”
Tất cả mọi người nhìn hai người này trong đại sảnh.
Tân nương, cao lớn thô kệch, ngẩng cao đầu mà đứng.
Tân lang, nhỏ nhắn mặt mày xinh đẹp, như một cái bánh chưng bị tân nương cầm trên tay, cách mặt đất cả nửa mét.
“Tiểu tử, dám khóc dám quấy nữa, ta bỏ đói ngươi ba ngày.” “Bà nam nhân” hung hăng uy hiếp.
Hiên Viên Huyền nghĩ tới làm nam nhân thà chết chứ không chịu khuất phục, trợn tròn mắt, nghiến răng nghiến lợi nói: “Ta mới không lấy ngươi, ngươi là cường đạo.”
“Bà nam nhân” không nghĩ tới Hiên Viên Huyền chỉ gần bốn tuổi, không ngờ lại biết suy nghĩ như vậy.
Nhưng mà, cũng không quan trọng, lập tức trực tiếp gật đầu nói: “Ngươi biết thì tốt, hợp tác thì được ăn kẹo, không thì, hừ hừ.”
Uy hiếp không nói ra miệng, nhưng mà lực uy hiếp này so với bà lão ăn thịt người kia còn ghê hơn.
Hiên Viên Huyền ủy khuất, vì sao người bị thương luôn là hắn.
Hắn thật không muốn lấy “Bà nam nhân” này.
Dưới con mắt nhìn trừng trừng của quần chúng theo dõi, màu đỏ ngập tràn, ánh mặt trời chói chang.
Tân lang bị tân nương ấn đầu xuống, bái đường rồi, thành thân rồi.
“Kết thúc, đưa vào động phòng…”
Người chủ trì có chút cà lăm, tình trạng này làm sao động phòng?
Hắn chỉ tuần tự theo lễ nghi mà hô, chính hắn cũng không tưởng tượng được tình huống này sẽ thành cái dạng gì nữa.
Đưa vào động phòng, trong tiếng hô của người chủ trì, tân nương dẫn tân lang trẻ con đi vào động phòng.
Bỏ lại trong đại sảnh lớn một đống người đến chúc mừng và người của phủ Thành chủ Quân Gia thành đứng cứng ngắc đó suy nghĩ cách giải quyết.
“Thật đáng thương, nhỏ như vậy đã có vợ, ca ca tối nay nhất định sẽ bị đè chết.”
Hiên Viên Ngọc được Độc Cô Dạ mang theo chen qua một đống người, từ trên nóc nhà nhảy xuống, thấy bái đường đã xong, tiến vào động phòng.
Hai cái tay nhỏ ôm gương mặt, rất lo lắng nhíu mày nói: “Nhưng mà, ca ca rất khỏe rất có năng lực nha, nhất định sẽ không bị đè ở dưới đâu, sẽ động phòng tốt thôi.”
Độc Cô Dạ nghe vậy chỉ cảm thấy nghẹn ở cổ họng.
Lên không được, xuống cũng không được, lời này…
Khiến cho hắn vốn định đi cướp người lại, lúc này cũng bắt đầu suy nghĩ, có nên cho Hiên Viên Huyền một cơ hội biểu hiện nó động phòng tốt cỡ nào không.
Mà cô gái hồng y bên cạnh nghe câu này của Hiên Viên Ngọc.
Dường như cười bò trên nóc nhà luôn rồi.
“Bối Bối, muội biết thế nào là động phòng không?” Cô gái hồng y cười đến chảy nước mắt.
Hiên Viên Ngọc nghe vậy lại khinh bỉ liếc cô gái hồng y một cái, hôn một cái chốc lên mặt Độc Cô Dạ, sau đó ngạo nghễ nói: “Không phải là cởi y phục, hai người hôn hôn, liếm liếm, cuộn lại, lật người, sinh hài tử sao, hừ, không có kiến thức.”
Một lời nói ra, Độc Cô Dạ chết lặng, cô gái hồng y trầm mặc, hồi lâu sau dựng ngón tay cái với Hiên Viên Ngọc.
Mới bằng này tuổi đã biết những chuyện này, cha mẹ của hai đứa này có thể nói là quá cường đại rồi.
Nhưng họ không biết rằng, không phải là cha mẹ hai đứa nó quá cường đại, mà là sư phụ của chúng quá cường đại mới đúng.
Hiên Viên Ngọc đắc ý ngẩng cao đầu.
Động phòng, ai mà không biết, bọn chúng còn xem qua ý chứ, cha mẹ chúng chẳng phải là ngày ngày đều động phòng sao, hừ, khi dễ nàng nhỏ không biết gì à.
Mà lúc này, Hiên Viên Triệt và Lưu Nguyệt còn cách xa ngàn dặm.
Đột nhiên rùng mình một cái, sau lưng đổ mồ hôi lạnh.
Mà Vu Phi ở gần hai đứa nhóc hơn so với bọn họ một chút,