Vương phi 13 tuổi – Phiên ngoại

Vương phi 13 tuổi – Phiên ngoại

Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3285122

Bình chọn: 7.00/10/8512 lượt.

g tới chân giường, đầu chui vào trong chăn, cả người trần truồng chỉ lộ ra cái mông bị đánh đỏ bừng bên ngoài.

“Dám làm ồn, dám bỏ chạy, thì ngươi đợi đó cho ta.”

“Bà nam nhân” kia ném ra một câu uy hiếp, liền cởi áo lên giường, chiếm hết cả cái giường lớn, để cho Hiên Viên Huyền một góc nho nhỏ ở chân giường.

Từ trong chăn bò ra ngoài, Hiên Viên Huyền xoa xoa cái mông đỏ hồng, giận dữ trừng mắt nhìn “Bà nam nhân” kia, sau đó…vô cùng ủy khuất đáng thương tiếp tục nằm ở chân giường.

Nhưng mà, trong lòng lại thấy được giải thoát.

Không có bị đè chết, thật tốt, thật tốt, không cần động phòng nữa.

Nhưng mà, đồng thời với tâm trạng giải thoát, cậu cũng lại cảm thấy phẫn hận.

Không có ai dạy cậu hết, là cậu tự nhìn thấy qua, chỉ cần nhìn qua là học theo được, mình thông minh như vậy mà lại cũng bị ăn đòn, thế giới này thật không công bằng.

Oán giận, phẫn nộ, may mắn.

Đủ loại tâm tình hỗn loạn, khiến cho Hiên Viên Huyền ôm chăn, rúc ở chân giường, trải qua đêm động phòng hoa chúc đầu tiên trong đời trong ấm ức đáng thương.

Trượng phu bi thảm, thật không có khí thế rồi.

Suốt đêm không ai nói chuyện gì, chớp mắt một cái trời đã sáng.

Ánh mặt trời sáng lạn chiếu khắp mặt đất, hôm nay là một ngày đẹp trời.

Hiên Viên Huyền hơn ba tuổi, thành người đã có gia đình.

Tại phủ Thành chủ Quân Gia thành.

Bởi vì, phụ mẫu thân thích nhà trai đều không có, vì vậy được xem như là ở rể.

Kính trà gì đó đều miễn hết.

Kêu đứa trẻ ba tuổi dâng trà cho bọn họ, Thành chủ và phu nhân Thành chủ Quân Gia thành cảm thấy cho dù Hiên Viên Huyền biết kính trà bọn họ, bọn họ cũng không dám nhận.

Đây quả thực có cảm giác như… ức hiếp con nít.

Mặt trời lên cao, đến giờ ngọ thiện (ăn trưa).

Dù sao cũng là tân hôn, phủ Thành chủ Quân Gia thành dù không khí trầm tĩnh quái dị nhưng bữa trưa vẫn đủ phong phú.

Trên bàn ăn bát tiên to (bàn vuông, một bên có thể ngồi hai người).

Thành chủ Quân Gia thành và vị phu nhân béo, sau đó là tỷ tỷ, ca ca, tẩu tẩu, tỷ phu của “Bà nam nhân” kia đều tập trung đầy đủ để nhìn muội phu (em rể).

Cái ghế quá thấp, người em rể ba tuổi quá nhỏ, ngồi ăn không được, chỉ lộ ra cái đầu trên bàn ăn.

Cả bàn ăn tĩnh lặng.

Mà Hiên Viên Huyền là nhân vật nào chứ, chút chuyện nhỏ này không làm khó được hắn, trực tiếp đứng lên ghế, lộ ra hết cả cái đầu, đủ chiều cao rồi.

Toàn thân đầy khí tức phong phạm Hoàng tử, trong Hoàng cung Thiên Thần chỉ cần không có cha và mẹ hắn thì hắn là lớn nhất. Hiên Viên Huyền rất tự nhiên vung tay lên: “Ăn đi.”

Sau đó, cái tay mập mập nho nhỏ giơ ra, liền tấn công tới những món ăn trước mặt.

Đói lắm rồi, từ tối hôm qua đến giờ vẫn chưa ăn miếng cơm nào.

Nhìn thấy khí chất như chủ nhân của em rể ba tuổi như vậy, đám người nhà Thành chủ Quân Gia thành co rút khóe miệng, Thành chủ Quân Gia thành chỉ đành giơ đũa ý bảo ăn cơm thôi.

Nhưng mà, toàn bộ người trên bàn ăn đều không động đũa, tiếp tục im lặng.

Bàn thì rất cao, người thì quá nhỏ, trước mặt thì toàn là rau, đồ ăn ngon thì chồm không tới, Hiên Viên Huyền không thích.

Liếc nhìn bốn phía, dường như không ai giúp đỡ, mấy người này không muốn giúp hắn gắp thức ăn, vậy thì hắn tự lực cánh sinh vậy, nắm lấy khăn bàn bắt đầu trèo lên.

Ngồi đối diện với hắn là đại tỷ phu (chồng của trưởng nữ), thấy vậy vô thức dùng sức níu khăn bàn lại, miễn cho toàn bộ bàn thức ăn đi “chào hỏi” Hiên Viên Huyền.

Tốc độ rất nhanh, tư thế leo lên không tệ.

Chớp mắt Hiên Viên Huyền đã leo lên bàn bát tiên.

Cái mông nhỏ ngồi giữa bàn, bưng cái dĩa nhỏ lên, bắt đầu tấn công tứ phía.

Đói muốn chết rồi.

Há hốc cả miệng, toàn bộ họ hàng thân thích nhà gái, lại càng thêm tĩnh lặng.

Con rể, trèo lên cao như thế này, không biết là bi kịch hay hài kịch nữa.

“Bà nam nhân” thấy vậy sắc mặt không đến mức xanh, chỉ là nhàn nhạt quét mắt Hiên Viên Huyền đang leo lên ngồi trên bàn ăn một cái, đầy uy hiếp ho một tiếng.

Hiên Viên Huyền đang ăn đầy thoải mái, đột nhiên nghe tiếng ho khan của “Bà nam nhân” kia.

Thế là ngẩng đầu, đột nhiên nhìn thấy ánh mắt đầy uy hiếp kia.

Hiên Viên Huyền bắt đầu tự hỏi, bổn phận làm chồng, lại muốn bổn phận làm chồng sao?

Đây không phải là động phòng, vậy là gì?

Hiên Viên Huyền nhíu mày, hắn có biết bổn phận gì đâu, chỉ nhớ một chút ấn tượng Lưu Nguyệt và Hiên Viên Triệt thân thân mật mật với nhau thôi.

Lập tức, sau khi ngừng đũa nghi hoặc một chút, đột nhiên như tỉnh ngộ.

Đút cơm, hắn từng thấy qua cha hắn có lần làm vậy rồi, tuy rằng chưa từng làm trước mặt người khác.

Nhìn thấy một cái trứng bồ câu gần quanh hắn, Hiên Viên Huyền múc một muỗng, đưa vào miệng, sau đó lại nghiêng đầu hướng đến miệng của “Bà nam nhân” kia.

“Vợ ơi.”

Một tiếng bập bẹ vang lên, cả bàn ăn chết lặng.

“Bà nam nhân” đang trừng mắt thấy Hiên Viên Huyền chu mỏ, do trứng bồ câu quá ngon, nên Hiên Viên Huyền kiềm nén không được đã cắn bớt một nửa.

Một nữa kia thì dính đầy nước miếng và nát thành từng miếng nhỏ, cùng với đồ ăn đang nhai trong miệng lúc trước, được coi như là thảm không thể thảm hơn.

Hắn đây là có ý gì chứ, đút nàng ăn sao


Insane