Vương phi 13 tuổi – Phiên ngoại

Vương phi 13 tuổi – Phiên ngoại

Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3285224

Bình chọn: 8.5.00/10/8522 lượt.

làm chồng, không nên đả kích nhiệt tình của nó.

Cô gái hồng y theo sát phía sau Độc Cô Dạ, nhẫn (kiên nhẫn/chịu đựng), trên đầu chữ nhẫn là một cây đao (忍), nàng nhịn, ngăn người khác động phòng là không có đạo đức.

Cho dù thân thể nàng đã run như cái sàng.

Chỉ cần có người thấy biểu hiện của nàng, đều không cần hoài nghi rằng một khắc sau nàng sẽ lập tức lăn ra cười vỡ bụng.

Vạn vật tĩnh lặng, đêm tối tĩnh mịch.

Bên cạnh giường, “Bà nam nhân” trố mắt, trừng mắt nhìn Hiên Viên Huyền thân thể lõa lồ nằm trên giường, dang tay nằm thành hình chữ đại (大).

Từ từ, mặt mày bắt đầu chuyển màu đen thui.

Mà Hiên Viên Huyền tinh thần đang hăng hái, theo thời gian từ từ giảm đi, rồi cạn kiệt, cả hồi lâu không thấy “Bà nam nhân” có động tĩnh gì, tất cả sự bi tráng bắt đầu co rút.

Lại nhắm chặt hai mắt, hàm răng run run nói: “Ngươi nhẹ một chút, đừng có mà đè chết ta.”

Đừng có mà đè chết ta.

Một lời nói ra, Vân Triệu té ngã trên mặt đất và Ma Yết vừa leo song cửa, liếc nhìn nhau.

Bỗng nhiên đồng thời bộc phát, thân hình chớp động, như hai lợi kiếm, bắn vọt ra xa trong bầu trời đêm.

Bọn họ không nhịn được, nhịn không nổi nữa rồi.

“Ha ha ha ha ha ha…”

Đêm đen vắng lặng, từ xa xa truyền đến tiếng cười kinh thiên động địa, theo gió bay lên trời cao.

Mà trong lúc Vân Triệu và Ma Yết nhịn không được.

Độc Cô Dạ nghe xong câu nói đầy tính táo bạo của Hiên Viên Huyền, cho dù bản tính lãnh đạm như hắn, cũng có chút nhịn không được, khóe miệng giương lên thật cao.

Hiên Viên Huyền này, làm sao mà lại có khiếu hài hước đến thế chứ, đè chết, ha ha ha.

Nhưng hắn mới vừa cong cong khóe miệng, thì hai khí tức bén nhọn và hai thân hình đột ngột xuất hiện bay vọt ra, khiến Độc Cô Dạ vừa cười liền mím lại.

Cao thủ, và hình như còn là cao thủ đã từng quen biết.

Hai mắt híp lại, ánh mắt Độc Cô Dạ vừa động, không chút nghĩ ngợi, đầu ngón chân điểm trên ngói lưu ly, thân hình như một quả pháo phá không bay theo hai thân ảnh đó.

Bóng đêm như tung bay đuổi theo gió đêm.

“Ha ha, ôi, bụng của ta, ôi, bụng của ta, ôi, ha ha…”

Vốn vẫn theo sát Độc Cô Dạ cách vài bước, nhưng mà võ công của nàng tuy rằng cao, cũng không bằng ba người đối thủ của nàng đó là Độc Cô Dạ, Vân Triệu, Ma Yết.

Lập tức bị bỏ lại mất tung tích.

Nhưng mà cô gái hồng y cũng không vội, Hiên Viên Huyền ở chỗ này, nàng không sợ Độc Cô Dạ bỏ chạy.

Lập tức, dứt khoát dừng lại ngồi xổm trên đất, hung hăng đấm vài cái xuống đất, ai da ai da, cũng nhiều năm rồi nàng mới gặp được một nhân vật tuyệt vời như vậy.

Cười chết mất, thật là muốn cười chết mất.

Bầu trời đêm tĩnh lặng, liên tiếp vang lên những tiếng cười điên cuồng.

Chuyện gì thế này, điên hết rồi.

Đứng dưới tán cây hoa đào ngoài hỉ phòng, Đỗ Nhất ngẩng đầu nhìn trời, vẻ mặt cứng ngắc.

Lúc này đây, hắn không biết có nên đi báo cáo toàn bộ tình hình cho Lưu Nguyệt chủ nhân hắn?

Bởi vì hắn có thể đoán trước, Lưu Nguyệt sau khi nhận được tin báo này, thì không phải Điện hạ chết chính là nàng vong (không chết không dừng).

Được dạy thế nào, thực hiện lại y như đúc, hôm nay điện hạ đã có thể biểu hiện “chuyên nghiệp” như vậy, còn không phải là do đã thấy chủ nhân và Bệ hạ động phòng nhiều lần rồi sao.

Đỗ Nhất, máy móc quay đầu nhìn về hướng Đông.

Hắn từ giờ trở đi mặc niệm giùm cho Âu Dương Vu Phi.

Lưu Nguyệt nhất định sẽ giết hắn, nhất định.

Mong trời phù hộ.

Lúc này, trăng tròn trên cao, Âu Dương Vu Phi đang nằm ở đuôi thuyền ung dung tự tại đi xem náo nhiệt, đột nhiên lạnh sống lưng, có phải là khí trời hôm nay hơi rét không nhỉ.

Bỗng nhiên thấy lành lạnh đến thấu xương.

Âu Dương Vu Phi kéo chặt y phục, quái dị nhìn trời.

Đã là mùa hè rồi, sao trời lại lạnh bất thường như vậy.

Mẫu đơn nở rộ, tỏa hương thơm mê hồn trong đêm.

Trong hỉ phòng, “Bà nam nhân” lúc này sắc mặc đen rồi xanh mét, trong xanh lại có chút trắng, trắng bệch lại có chút ửng hồng.

Nhưng không phải là do ngượng ngùng, mà là…bị chọc tức.

Duỗi tay, nắm lấy Hiên Viên Huyền thấy chết không lùi đang nằm vật ra trên giường kia, lật người lại, giơ tay quất vào cái mông nhỏ trắng nõn kia.

“Ai da.”

Hiên Viên Huyền bị đánh nảy lên một cái, đau qua kêu thành tiếng, mở to đôi mắt đen tròn ra, trừng “Bà nam nhân” trước mắt.

“Ngươi làm gì vậy? Dám đánh trượng phu của ngươi sao, ta hưu (bỏ) ngươi bây giờ.”

Hiên Viên Huyền lập tức giương nanh múa vuốt, vừa giơ tay xoa cái mông nhỏ, vừa hung ác nói.

“Bà nam nhân” đó vừa tức cũng vừa thấy buồn cười, giơ tay ngắt một cái lên mông Hiên Viên Huyền, làm Hiên Viên Huyền kêu thét lên.

“Tiểu hài tử xấu xa đáng chết nhà ngươi, người còn chưa lớn, lại dám nói năng hỗn hào như vậy, ta dù không có ai cần cũng không đến phiên ngươi – tên tiểu tử mông còn da non thế này ức hiếp.”

“Bà nam nhân” giờ còn hung ác hơn cả Hiên Viên Huyền.

“Đến đi, hừ, ai dạy ngươi những thứ tào lao này hả, lần sau mà còn để ta nghe thấy, nhìn thấy nữa thì cẩn thận da của ngươi.

Bây giờ thì đi ngủ cho ta.”

Lại đánh một cái, sau đó duỗi thẳng tay.

Chỉ nghe bịch một tiếng, Hiên Viên Huyền bị “Bà nam nhân” kia ném thẳn


Insane