Chả nhẽ cô không có năng khiếu ban ánh sáng. Đúng rồi, cô điều khiển nước rất thạo nhưng ánh sáng thì chả có ảnh hưởng gì.
Ngẫm nghĩ một hồi, Nami thở dài chán nản, đôi mắt hiện lên tia đỏ li ti sinh động.
Chợt…
– Không làm được ư? – Một thanh âm quen thuộc hòa vào không khí, rất dịu dàng và đầy trìu mến.
Nami ngạc nhiên ngẩng mặt. Thân ảnh cao lớn của Tooya lọt vô nhãn quang, dưới cái nắng nhè nhẹ, cơ thể anh phát sáng như một vị thần cao quý, chiếc áo choàng phù thủy phất phơ giữa gió, mái tóc vàng rực nổi bật hơn cả. Anh nhìn cô, mỉm cười thân mật. Thực ra anh đã đứng đây hai tiếng đồng hồ, từ lúc thấy cô cực khổ luyện tập cách triển khai ánh sáng cho tới khi cô mệt mỏi ngồi nghỉ. Nami của anh thực đáng yêu, vừa thông minh lại vừa ngốc nghếch, quan sát cô thực hành, anh chỉ muốn bật cười vì… động tác cơ bản của cô sai hoàn toàn. Thảo nào làm không được là phải rồi. Nếu anh còn tham lam ngắm cô mà không ra mặt giúp đỡ, e rằng cô sẽ ngồi đây hết ngày. Nghĩ một chập, Tooya bỗng lóa lên một kế hoạch, một kế hoạch có thể khiến cô ở bên anh hằng ngày.
– Nhìn cho kĩ nhé. – Nói đoạn, Tooya búng tay cái tách, một chùm sáng chói bỗng chốc hiện ra. Nami tròn mắt trầm trồ. Cô tự hỏi bản thân, sao cô lại không là được nhỉ?
Như nhận ra ý nghĩa trong đôi mắt thán phục của Nami, Tooya khúc khích, sau đó bất ngờ nắm lấy tay cô. Nami bàng hoàng rụt lại, nhưng lực cánh tay anh rất chắc và bàn tay cô không đủ sức chống cự. Tooya nheo mày.
– Em phải làm như vậy này. – Đi kèm lời nói, anh khẽ xếp hai ngón tay đỏ tấy ở Nami thành một chụm hình nón đều, xong xuôi, anh lại lên tiếng. – Em thử đi.
Thế là …Tách… Y rằng một chùm sáng mãnh liệt xuất hiện. Nami sung sướng nhoẻn miệng cười tươi rói, nụ cười có khả năng hút hồn bao nhiêu trái tim. Tooya đơ như trái bơ, thẫn thờ nhìn cô không chớp mắt. Tim anh… đập nhanh quá. Nami vừa cười, chỉ đơn giản là cười thôi, nhưng sao lại ấm áp tới vậy. Thang bậc tình yêu anh dành cho cô tiếp tục tăng vọt, nó không thể dừng và không có khả năng dừng. Rốt cuộc con tim này cũng bị cô đốn mất. Nụ cười Nami thật uy lực, kiểu này chắc phải cấm cô cười ở những nơi công cộng quá, nếu không tỉ lệ nam sinh tranh dành phòng y tế sẽ rất cao đây.
Lời đề nghị dạy kèm cho Nami của Tooya được cô đồng ý chấp nhận, kế hoạch tiếp cận cô thành công rực rỡ, anh vui sướng tới mém phát điên. Ngược lại với tâm trạng Tooya, từ phía xa sau gốc cây hoa anh đào, tồn tại một chàng trai tóc vàng, khuôn mặt mỹ nam thoáng nét u buồn, ánh mắt vốn lạnh lẽo giờ đã trở nên âu yếm, lặng thinh nhìn người con gái xinh đẹp trước mặt. Cô ấy cười rất đẹp, cậu yêu vẻ hồn nhiên đó. Không chỉ vậy, cậu còn yêu cả chủ nhân của vẻ hồn nhiên. Nhưng người cậu phải lấy…lại là công chúa.
Trong bức tranh mùa xuân tuyệt diệu, vẽ lên ba con người, hai kẻ đi trước một người ở sau. Tuy yên bình nhưng không trọn vẹn. Vẫn thiếu… một tình yêu hoàn chỉnh… cô gái ấy…sẽ hướng về ai? Anh hay cậu?
Đọc truyện vui vẻ. Đón đọc phần 4: Tỏ tình ^^
CHƯƠNG VIII: VỀ NHÀ (P.4)
Quan sát toàn bộ sự việc xảy ra qua quả cầu thủy tinh trong suốt, Sena không nén nổi nụ cười mãn nguyện, rốt cuộc con bé cũng đã đánh thức một phần năm sức mạnh phong ấn. Quả thật là một chuyện đáng mừng, nhưng còn tình cảm của công chúa …cô bé không thể thích Tooya, người thừa kế ngai vàng, đức vua tương lai hành tinh phù thủy, thuộc về gia tộc Tsutoshi – Tsutoshi Riuzo.
***
Một tháng ôn tập kết thúc. Nhà trường cho phép các học viên nghỉ lễ một ngày để chuẩn bị cho môn thi cuối cùng: thực hành chiến đấu. Môn này là hợp thể của hai môn gồm bùa chú và bay. Học viên được tổng xếp loại học lực cả năm nhờ vào bộ môn chiến đấu, chia thành năm loại bằng tốt nghiệp thượng đẳng: Xuất sắc tức exellent, kí hiệu E, giỏi tức good kí hiệu G, dở tức poor kí hiệu P, tệ tức dreadful kí hiệu D và kém tức troll kí hiệu T. Hầu hết các môn học khác Nami đều hoàn thành rất tốt, nhưng trận chiến ngày mai, sẽ phải bốc thăm chọn đối thủ, chỉ cần cô thắng hoặc hòa, cô sẽ đạt loại giỏi, còn đối thủ mạnh hay yếu, đành trông chờ cả vào vận may vậy.
Ngắm bản thân trong tấm gương lớn, Nami gần như không nhận ra chính mình, cô thay đổi nhiều quá, khuôn mặt gầy gộc, đôi mắt hốc hác, làn da thô sạn nay đã trắng trẻo, mịn màng, xinh xắn hơn xưa, hai ngày soi gương một lần, đến giờ cô mới thấy mình thật giống con gái mười tám, một cô gái hội tụ đầy đủ nét thanh xuân chớm nở. Với chiếc áo choàng phù thủy dài lết đất, Nami khoác vội lên người, che đi bộ thường phục rẻ tiền.
– Anh Tooya.
Nami gọi lớn tên chàng trai đợi cô trước cửa khu kí túc xá, ánh mắt toát lên vẻ vui mừng, thích thú. Tooya thơ thẩn ngắm những đám mây trắng bồng bềnh trên nền trời xanh biếc, mái tóc vàng bị gió vô tình xới tung, tà áo khoác bay bay giữa nắng. Nghe giọng cô, anh không kiềm nổi nét cười rạng rỡ. Một tháng nay ngày nào cũng có cô bên cạnh, cùng ăn cùng học, anh thực sự mơ ước, giá như thời gian ngừng trôi, để anh mãi mãi được tận hưởng cái cảm giác hạnh phúc lên ngôi này. Mai là ngày cuối cùng của năm học, an