. Ả ta cáu giận rít lên.
– Sao ngươi dám…
Nami nhếch môi, một lời nói vô nghĩa, ả đã quá xem thường cô rồi.
Mưa bắt đầu to, sấm chớp rầm trời. Tóc Nami xõa, bết khắp cổ mặt, đôi mắt đỏ quạch nay càng thêm nổi bật giữa thảm kịch u ám. Dang rộng hai tay, cô kêu gọi sức mạnh của nước. Những dòng chảy, các cột sóng, và hơi nước trong không khí, tất cả đều hội tụ quanh cô, di chuyển theo qui luật và trực chờ lời phán xét cuối cùng. Cơ thể Nami bay cao, bàn tay nâng niu làn nước mát, đôi đồng tử toát ra tia chết chóc.
Siren bàng hoàng không thốt thành tiếng. Nước quanh ả đang rút dần, mọi thứ cạn kiệt khô cằn. Không thể thế được, kẻ mang khả năng thao túng nước ở đây, duy nhất chỉ có ả. Nhưng giờ thì sao, ả không kiểm soát được chúng, chúng đang tập hợp bên Nami, chính cô ta đã rút nước của ả. Và ả không cho phép bất kỳ kẻ nào làm được điều đó.
Như bị thúc ép tới bước đường cùng, Siren phẩy đuôi cá, bỗng chốc chiếc đuôi xinh đẹp hóa thành các xúc tu, đen xì và nhớp nháp. Yêu nữ gầm lên vang trời, phóng những cái đuôi mới về phía Nami, dữ tợn và tàn ác. Không một thứ gì chạm được vô người Nami, dù chỉ là sợi tóc. Toàn bộ nước bao bọc lấy cô, tạo một màng bảo vệ vô cùng vững chắc. Nami cười nhẹ, một nụ cười ban ơn đúng nghĩa.
Đã đến giờ thanh tẩy tội lỗi.
Nami khua tay trái, một vũ nước táp tới. Nami khua tay phải, Siren bỗng hét toáng. Ngọn giáo nước đâm xiên qua ả, một nhát lấy mạng không cần rườm rã, cũng không đau đớn.
Nami hạ tay kết thúc cuộc chiến. Nước trở về với sông, cô lướt trên mặt nước, lại gần xác Siren. Ả ta chết trông thật đáng sợ, mắt trợn chừng tỏ vẻ kinh hãi, môi thâm xạm đổi thành màu đen. Hãi hùng hơn, da thịt ả đang dần dần biến dạng, chúng nhăn nheo sần sùi, bong chóc rớt từng mảng, quá trình phân hủy diễn ra trong ba phút. Nami cắn răng, thò tay vào xương chậu Siren móc ra viên ngọc trai trong suốt, lấp lánh và đẹp mắt tới đáng kinh ngạc. Cô tự hỏi, đây là ngọc Nước Mắt ư? Thật khiến người ngắm rung động, viên ngọc sáng quá. Pele đã dùng nước mắt đau khổ trước khi chết tạo ra món đồ này. Chủ nhân viên ngọc… là… ngài Miyamoto, người bà yêu quí nhất. Nami biết, và cô cũng hiểu, mẹ Ayane rất đẹp. Nàng ấy thực hạnh phúc khi có một người mẹ như vậy. Cô gái tóc nâu tên Sena ấy, ắt hẳn là người vô cùng quan trọng đối với Pele, nhưng còn đứa bé trên tay Sena… theo hồi tưởng giấc mơ, Nami nghe Pele gọi đứa trẻ đó… là công chúa.
Tạm dẹp mọi chuyện qua một bên, Nami nhanh chóng lên bờ, nắm chặt viên ngọc trong tay, dồn toàn bộ sức mạnh, bắt đầu công việc thanh tẩy cao quý.
Mười phút trôi đi, bức tường nước biến mất, cả cơ thể Nami đầm đìa mồ hôi lạnh. Cô khụy xuống, hô hấp khó nhọc. Vệt đen cuối cùng được thanh trừ, ngọc trai Nước Mắt trở về dáng vẻ thuần khiết lung linh.
Tooya kinh hãi chạy đến đỡ Nami, Honso đứng cạnh Ayane vẫn không bộc lộ cảm xúc. Cả trường dường như đều tập chung tại đây, khuôn mặt ai cũng hiện lên nét lo lắng tuột độ dành cho cô. Riuzo kiệt sức do sử dụng phép thuật quá đà, cậu ôm ngực phì phò thở. Tooya xem xét tình trạng Nami, cô vẫn không sao hết, chỉ ngất xỉu do mất sức nhiều. Anh nhẹ cười thông báo cho hiệu trưởng. Mọi người yên tâm, biết ơn Nami khôn tả, nếu lần này không có cô, chắc những cái chết thương tâm vẫn chưa thể chấm dứt.
Một con người đã trở thành huyền thoại của mọi phù thủy – Hagasawa Nanami.
Đón đọc chương 8 phần ba: Khảo sát học kì
CHƯƠNG VIII: VỀ NHÀ (P.3)
Suria tức giận phóng tia sét vào những món đồ ngáng mắt mụ ta. Siren đã chết, quả cầu thủy tinh của nữ hoàng sáng hơn rất nhiều, không ngờ bọn học viên Witchcraft lại bản lãnh như vậy, chỉ trong một khắc mà tiêu diệt được yêu nữ ngàn năm mụ ta nuôi dưỡng. Dám chống lại Suria, chỉ có con đường chết.
Phụt… Choang…
Và tấm kính đi-op vỡ tàn tành. Đứa con trai cứng đầu này lại làm trái ý mụ. Hoàng tử, người thật bất hiếu.
– Nam công tước. – Suria hét lên đầy uy quyền.
Ngay lập tức, phía cửa chạy vào một thân ảnh đen kịt, ông ta mặc áo choàng đen, chân đi giày bó, mái tóc vuốt ngược và khuôn mặt hung tợn. Khụy xuống một gối, ông cung kính.
– Vâng, thưa pháp sư.
– Hãy cho người theo dõi hoàng tử.
– Vâng, nhưng thưa pháp sư, vậy còn cậu Akito…
– Tên đó không đáng tin cậy.
– Dạ, thần tuân mệnh.
Quay người bỏ đi, Nam công tước không khỏi thở dài. Người đàn bà độc ác này, mưu sát nữ hoàng Maria, giam lỏng đức vua Joshep và giết hại không biết bao nhiêu phù thủy giỏi. Ông chịu phục tùng bà ta như bây giờ cũng chỉ chờ ngày công chúa điện hạ trở về.
Công chúa …rốt cuộc người đang ở đâu? Chúng thần đã đợi suốt năm trăm năm rồi, xin người mau chóng về với thần dân vương quốc pháp thuật. Xin người đó…
***
Tỉnh dậy trong cơn mê man, Nami ngờ ngợ như nghe được tiếng ai đấy đang gọi mình, có lẽ lại là một giấc mơ nhưng giấc mơ này, sao mà mơ hồ quá.
– Nanami…min…mi… bạn tỉnh rồi ư? Trời ơi là trời, lạy chúa bạn tỉnh lại rồi. Bạn có biết mọi người lo lắng cho bạn lắm không? Hức… hức… – Ayane thét lên, nhảy chồm tới ôm chầm Nami, nước mắt nước mũi chảy ròng như thác.