Old school Easter eggs.
Trường học phù thủy

Trường học phù thủy

Tác giả: Angella

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325115

Bình chọn: 7.00/10/511 lượt.


Gắng gượng ngồi dậy, Nami nhìn khung cảnh xung quanh, tất cả đều quen thuộc, từ mấy bức tranh trung cổ Châu Âu mà Ayane treo cho đến cái giá sách do Nami tự chế, rồi cả chỗ cô đang nằm nữa, là khu kí túc xá sao?

Thấy bạn mình ngơ ngơ ngẩn ngẩn, Ayane hoang mang ngừng khóc, đưa một tay sờ lên chán Nami. Không sốt, thân nhiệt rất bình thường, bộ mặt Nami, chả nhẽ cô mất trí nhớ?

Aiza, nhỏ này suy nghĩ lung tung.

– Nami, mình là ai? – Vừa nói, Ayane vừa nhoẻn miệng cười, tự chỉ vô nhan sắc nàng.

Nami điềm nhiên đáp.

– Ayane Miyamoto, cậu bị sao hả?

– A…a…a…a…a – Và lần này là nàng ta hét toáng lên, lắc la lắc lư bờ vai Nami vui sướng – Ôi, thật may quá, bạn không sao thì tốt rồi.

Cạch… cửa phòng chợt mở, thầy hiệu trưởng cao quý bước vào. Ông nhìn con gái âu yếm, sau đó quay sang Nami còn nằm trên giường. Cô ái ngại toan đứng dậy, hiệu trưởng nhã nhặn đưa tay lên tiếng.

– Không sao, em đang bị bệnh, cứ nằm thoải mái. – Song lại gần Ayane thì thầm – Ayane, con ra ngoài một lát, ta có chuyện muốn nói với Hagasawa.

Cô nàng nhanh nhẹn đi ra khỏi phòng, để lại mình cô, mặt đối mặt với THẦY HIỆU TRƯỞNG. Bữa trước đáng lẽ Nami phả gặp ngài ấy sớm hơn, nhưng vì công tác đột xuất nên buổi gặp bị hoãn lại.

– Em rất dũng cảm. – Giọng hiệu trưởng khàn khàn.

Nami ngượng nghịu, không biết nên cười thật tươi hay lạnh thật lạnh. Bỗng, thầy trầm ngâm nói tiếp.

– Cảm ơn em vì đã cứu cả trường và cứu con gái ta.

– D… dạ? – Nghiêng đầu ngơ ngác, Nami hơi ngạc nhiên. Thầy hiệu trưởng đang nói cảm ơn cô, chưa ai cảm ơn cô bao giờ, và điều này làm cô vô cùng hạnh phúc. Cô cứu Ayane, tại nàng là người bạn đầu tiên của cô. Tiêu diệt Siren vì ả dám quấy rối “ngôi nhà” mang đến cho cô niềm vui. Hơn hết, tất cả những gì cô làm, đều chỉ là tình cờ mà ra.

– Nếu em cần gì, có thể nói với ta.

– V…vâng ạ.

Chẳng biết nên nói gì cho cam, Nami đành ậm ừ qua loa. Chợt, cô nhớ tới quyển sách vàng trong thư viện Witchcraft bữa trước, cô thực rất tò mò, nhưng đó là sách cấm. Mà từ từ… cần gì thì nói với ngài hiệu trưởng?

– G…giáo sư … – Nami ấp úng trong họng.

Miyamoto toan đứng dậy ra về, nghe cô gọi, ông ngoái đầu trở lại ghế cạnh giường Nami.

– Có chuyện gì ư?

– Dạ, thật ra… chuyện này…

– Em cứ nói.

– Em muốn mượn một cuốn sách trong dãy sách cấm ở thư viện nhà trường.

Thầy hiệu trưởng kinh ngạc, sách cấm của trường học viên vốn không được mượn, thậm chí là không thể chạm vô. Cô gái này yêu cầu mượn sách, chứng tỏ quyển sách chắc chắn không tầm thường. Nhưng vì đã đồng ý giúp đỡ những gì cô cần nên ngài Miyamoto gượng gật đầu. Nami mỉm cười mãn nguyện. Cô nhìn hiệu trưởng đầy cảm tình, song lấy ra viên ngọc trai Nước Mắt, đặt vào tay ngài.

– Cô Pele muốn em giao lại nó cho người cô yêu nhất.

Vừa nói, Nami vừa vui vẻ gập bàn tay giữ viên ngọc của hiệu trưởng. Cô tin chủ nhân viên ngọc tinh tế chính là cha Ayane – ngài Miyamoto Kazuo.

Hiệu trưởng cảm động muốn rơi nước mắt. Pele, người vợ ông yêu nhất, người đã ban tặng cho ông một thiên thần xinh đẹp, suốt thời gian qua, từng giây từng phút, ông đều nhớ bà, nếu năm đó Suria không hạ độc nữ hoàng, nếu Pele chịu đi theo Kanto, thì hắn đã không ra tay tàn nhẫn. Cái chết của Pele một phần cũng tại ông, chỉ cần Pele rời xa ông, chắc chắn bà không phải chết.

– Chủ nhân viên ngọc, không phải ta.

– Dạ?

– Người Pele yêu nhất… là con gái ta, Ayane.

Là Ayane? Tình yêu của một người mẹ. Mẹ Ayane là phù thủy hoàng gia, bà ấy rất đẹp. Và Ayane cũng vậy, một vẻ đẹp thanh khiết giống nước. Nami hiểu, mẹ là người cô thương yêu, mặc dù thời gian bên bà rất ngắn ngủi nhưng tình cảm cô dành cho bà là vô hạn.

Chấm dứt buổi thăm hỏi, hiệu trưởng báo với cô, trong đầu tuần tới, ban giám hiệu sẽ cấp bằng chứng chỉ tốt nghiệp sơ đẳng cho cô, như vậy là hết bị khinh đi cửa sau, từ nay, Nami cô có thể đường đường chính chính ngồi vào chiếc ghế học sinh lớp quí tộc ánh sáng. Cái danh con người thấp hèn cuối cùng cũng bị gỡ xuống, giờ đây cô đã chính thức trở thành một phù thủy thực sự.

Bài học về Water… đã kết thúc.

***

Đông qua xuân tới, muôn hoa khoe sắc, cây lá đâm chồi nảy lộc, trời xanh mây trắng, chim ca hót cả ngày. Nhờ chiến công của Nami, cổng chính trường Witchcraft có thể tự do đóng mở, sông tử thần cũng trở nên trong vắt, lung linh tuyệt đẹp.

Ba tháng lặng lẽ trôi đi, Nami luôn chăm chỉ gia tăng sức mạnh nước, học cách kiểm soát và nâng cao tầm điều khiển. Cuối xuân cũng là lúc kì thi pháp thuật tận sức, tức thi học kì bắt đầu, Nami bận rộn suốt ngày, trong năm học, cô chỉ chăm chăm vào việc khống chế và tìm ra năng lực nước, còn kiến thức ban ánh sáng, cô hoàn toàn mất căn bản.

Ngồi thẩn thờ trên chiếc xích đu ở hoa viên nhà trường, cô cố gắng tạo ra những chùm sáng nhỏ nhất.

Tách…tiếng búng tay vang lên nhẹ nhàng, một tia sáng xuất hiện rồi vụt tắt. Đây đã là lần thứ năm mươi bảy, ngón tay cô sưng húp, đỏ dập, nhưng kết quả vẫn chỉ là con số không. Thức nguyên đêm đọc sách, thần chú cũng thuộc làu làu nhưng sao áp dụng lại vô hiệu thế này.