Tôi thích cô

Tôi thích cô

Tác giả: DKdeptrai

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324071

Bình chọn: 9.5.00/10/407 lượt.

cơ mà.

-Ai dự tính lấy nhau chứ? Có mấy cái thẻ cho rồi còn đòi lại, lấy hắn để mà điên à?

-Hắn đòi lại hết

CHAP 5.3 (3)

thẻ rồi à? Ai kêu mày rút hết tiền của hắn chi.

-Rút hết gì, chỉ rút có một trăm triệu thôi à.

-Vâng, chỉ có một trăm triệu.

-Lại còn mang tao ra làm đồ chơi cho mấy cái trò đánh bạc của hắn.

-Sao?

-Hắn và một tên dâm dê nào đó đánh bài với nhau nếu thắng thì phần thưởng là một người đẹp, là tao nè.

-Thế rồi hắn vẫn thắng chứ gì?

Con nhỏ ngây thơ quá tội, đáng lẽ phải hỏi thăm tôi trước rồi muốn hỏi gì tiếp mới hỏi chứ.

-Tất nhiên là hắn thắng, nhưng lại để đến khi tên kia suýt sàm sỡ tao trước mặt mọi người mới nói là mình thắng.

-Thì ra là tiểu thư đang giận thật rồi.

-Giận cái đầu mày.

Nhỏ Bảo Chi chỉ cười tôi với một vẻ mặt rất đáng ghét.

Bực mình thật.

Nhắc đến hắn lại thấy khó chịu trong người.

……………

-Happy birthday, happy birthday, happy birthday to you.

-Cảm ơn mọi người.

Thật hạnh phúc. ^_^

-Đây là quà cho con, Bảo An của mẹ.

-Bộ chỉ mình nó là con mẹ sao?

Bảo Chi lại giở bài ghen tỵ rồi.

-Bao giờ đến sinh nhật mày tao cũng nói câu đó cho mày biết cảm giác.

Tôi nhận lấy món quà của mẹ. Mở ra. Là một sợi dây chuyền có mặt chữ là tên Bảo An của tôi.

-Sao mẹ lại mua cái này? Chắc mắc lắm ạ?

-Cảm ơn con vì số tiền con dành cho gia đình mình, một số tiền quá lớn với con, mẹ muốn mua cho con một món quà thật đẹp, thế nên con đừng xót xa gì.

Tôi ôm lấy mẹ. Thật ấm áp.

-Thôi mà, con thấy đau lòng đấy.

Cái con nhỏ này, chỉ toàn làm mất không khí.

-Mở quà của tao đi mày, mày sẽ shock đấy.

Tôi tru mỏ ra, con này thì có nổi cái gì khiến tôi phải shock.

Một hộp quà khá lớn. Tò mò phết.

-Một đôi giày cao gót, có gì mà shock, hàng hiệu hả?

-Không chỉ là đôi giày bình thường đâu.

Nhỏ nhìn tôi với đôi mắt và nụ cười đầy hiểm hóc. Chẳng lẽ…

Tôi liền quật ngay đế lên coi. ACKK!!!

Giày…đế…đỏ!!!

Tôi vẫn giữ nguyên đôi mắt đèn xe tải quen thuộc của mình nhìn nhỏ bạn thân.

-Không tin, mày làm gì đủ tiền mà mua giày đế đỏ, hàng nhái hả?

Tôi lật giở đôi giày lên xem xét kĩ càng, không có dấu hiệu gì là đồ giả, thì hàng ếch nhái dạo này làm sắc xảo công phu lắm. Không phải là tôi có ý coi thường gì ngừơi bạn của tôi mà vì dù có là đồ giả thì nó cũng không mua nổi huống chi nó cứ nhìn tôi với ánh mắt chắc chắn “đồ thật đấy, không phải hàng nhái đâu”.

Không tin, không tin được. Nếu nói thật ra thì người có đủ khả năng để mua cho tôi món quà sinh nhật khủng bố này chỉ có thể là một người duy nhất…là hắn.

-Mày nói thật đi, đây không…

-Chúc mừng sinh nhật em, Bảo An.

CHAP 5.4

Trong khi tôi mải xem xét đôi giày thì tôi không hề biết hắn đã đứng cạnh và nhìn tôi nãy giờ.

Câu nói và hai từ “Bảo An” lần đầu tiên được phát ra từ miệng của hắn không hiểu sao thấy thật ngọt ngào và trong giây lát đầu óc tôi quay cuồng nhè nhẹ như uống phải rượu vang Pháp.

Sao lúc này thấy hắn thật nhẹ nhàng và ấm áp, lúc này tôi chỉ chờ một nụ hôn từ hắn là tôi sẽ lập tức ngã vô lưới tình của hắn ngay.

Ôi không, tôi sao thế này? Hắn đang nói dối đấy, hắn là một kẻ lừa đảo mà chính xác là một kẻ lừa tình chuyên nghiệp. Trúng tà rồi, tôi trúng tà của hắn rồi.

Tỉnh lại đi, đừng có nhìn hắn như thế, hắn là Hoàng Nam, Trương Hoàng Nam, không phải là người để mày mê mẩn thế này, tỉnh lại mau.

But…I want to kiss him.

KHÔNG, KHÔNG THỂ ĐƯỢC, THÔI NGAY CÁI Ý NGHĨ VỚ VẨN ĐÓ ĐI. Mày sẽ bị hắn lừa cho ko còn đường thoát.

Hắn đã không làm gì tôi. Tất nhiên rồi,

nghĩ sao mà hắn lại hôn tôi trước mặt bao nhiêu người lại còn có trẻ con thế này để rồi lại bị cười cho là đến một cô gái cũng không dám hôn? Nghĩ sao chứ?

Lần đầu tiên tôi có ý nghĩ sẽ chủ động hôn hắn thế này, nhưng tôi lại không thể, vì cả bản thân và vì cả danh dự, mà danh dự thì cũng là vì bản thân, nói chung là vì bản thân mà tôi không thể làm thế.

Chắc là bị trúng tà thật rồi, chắc vì lần đầu tiên thấy hắn dịu dàng như thế nên tôi hơi chới với, chắc là thế rồi, chỉ có thế thôi, chứ nghĩ sao mà tôi lại thế, tôi thích hắn chắc, tất nhiên là không rồi.

-Cô sao thế hả?

Hắn thì thầm.

Đúng là điên, nghĩ sao mà lúc nãy tôi định hôn hắn chứ? Lại ngu rồi.

Tôi trở lại với sắc mặt thân thiết thường ngày của mình. Tôi cười tươi cảm kích.

-Cảm ơn anh. (Tên khốn ^_^ ).

-Chị Bảo An…

Một em nhỏ níu tay tôi, vẻ mặt thật ngây thơ, có thể nói là đối ngược hoàn toàn với cải bản mặt của hắn, đồ mặt quỷ.

-Sao em?

-Tụi em cũng có quà tặng chị.

-Thế hả? ^_^

Rồi em ấy kéo tay tôi và…cả tay hắn đi. Hắn là cái thá gì mà được đi nhận quà với tôi nhỉ? Vô lí, thật vô lí hết sức.

Em nhỏ tên Nhi đó đưa tôi đến phòng mỹ thuật.

Tôi thẫn thờ với món quà của các em ấy.

Một bức tranh to đùng vẽ trên tường, là tôi và…

-Tụi em vẽ tranh chị Bảo An và bạn trai chị. ^_^

Nụ cười đáng yêu trong sáng quá, nhưng sao lòng tôi thấy đen tối mù mịt thế này?

Sao lại là chị với tên đó chứ, các em nhầm to rồi, hắn ta không xứng đứng trong bức tranh đó để nắm tay chị đâu, hắn ta không đủ tư cách, không bao giờ đủ tư cách!!!

Chắc tôi không biết lúc này tôi


XtGem Forum catalog