ình tượng nói nhiều lại đầy sức sống hoạt bát của Kim Ất Tử vẫn còn vô cùng rõ ràng kia, nhưng là cậu ấy lại bị tai nạn xe cộ tàn khốc cướp đi sinh mệnh, cướp đi tuổi trẻ…
Lễ truy điệu cử hành vào ngày chủ nhật, Vương Mân, Triệu Vu Kính, Tiếu Lang đều đi tham gia. Vương Mân mua một bó hoa tulip cùng hoa cúc, Triệu Vu Kính với Tiếu Lang thì hùn tiền mua một ít hoa quả.
Nhà Kim Ất Tử không ở trong nội thành C thị, có một chút như là nông thôn làng xóm, từ Hoa Hải khởi hành phải chuyển xe bus công cộng đi đến trạm xe khách của trung tâm, sau đó lại phải chuyển sang xe du lịch hoặc xe Trung Ba đi một lúc mới có thể đến nơi.
Những thành viên của đội bóng rổ Hoa Hải tập họp lại rồi mới cùng nhau đi, bước đến trước một tòa nhà chung cư, nhìn thấy dưới lầu đều là học sinh Hoa Hải, phần lớn là bạn học cùng lớp của Kim Ất Tử, còn có vài vị giáo viên đương nhiệm các môn.
Có vài nữ sinh đang ôm nhau khóc nức nở, những đứa trẻ chỉ mới mười bảy mười tám tuổi, mặc dù có thể coi như đã trưởng thành, nhưng cũng không thể nào chấp nhận nhanh như vậy chuyện một người bạn học sớm chiều ở cạnh nhau đột nhiên biến mất như vậy.
Nghe nói chiếc xe Trung Ba mà Kim Ất Tử ngồi lúc đó chạy trên đường quốc lộ ngoại thành tông phải một chiếc xe tải chạy ngược chiều trên đường, hơn mười hành khách trên xe ngay tại chỗ tử vong.
Tiếu Lang nghe thấy mà hai lòng bàn tay run rầy đổ mồ hôi lạnh ướt đẫm, hóa ra… cái chết cách chúng ta thật sự rất gần, rất gần…
Chương 97
Một tờ cũng không thể thiếu
☆ ☆ ☆
Tất cả thành viên của đội bóng rổ chia thành từng nhóm đi lên bày tỏ thương tiếc đối với người bạn quá cố của mình, đám người Tiếu Lang Vương Mân ở nhóm thứ hai, bắt gặp nhóm người đầu tiên xuống lầu ai nấy đều là một vẻ mặt thảm đạm, có vài nam sinh thậm chí đỏ ửng hốc mắt.
Tòa chung cư lâu năm mang một vẻ cũ kỹ không quá sạch sẽ cho lắm, thang lầu chật chội chỉ chứa được hai người với dáng người gầy ốm song song đi lên, những thành viên với vóc dáng cao lớn to con của đội bóng rổ đều phải cố chen chúc với nhau đi lên từng bậc thang, ai cũng không mở miệng nói chuyện, không gian quẩn quanh tiếng bước chân trầm trọng, áp lực đến mức vô cùng.
Trong không khí thoang thoảng có mùi hương của nhan thơm, giống như mùi hương thường ngửi thấy trong những ngôi chùa miếu vào dịp lễ tết, từ trên lầu mơ hồ vọng xuống tiếng tụng kinh niệm phật.
Tiếu Lang biết âm thanh này là của máy niệm Phật, chỉ có thể liên tục lặp đi lặp lại không ngừng niệm mỗi một câu “Nam mô Quan Thế Âm Bồ Tát”, bà ngoại cậu cũng có một cái, lúc nào cũng mang theo bên người.
Bình thường những nhà có người qua đời đều dùng loại máy niệm kinh này bật niệm bảy ngày, siêu độ cho linh hồn người đã khuất…
Giống như, có loại cảm giác xuyên thấu một không gian nào đấy, không có năm ba địa ngục, không có thi đại học, trong thế giới ấy, chỉ có sống cùng chết.
Ngoài dự đoán của mọi người, nhà của Kim Ất Tử được trang trí rất xinh đẹp, cảm giác sáng sủa lại sạch sẽ gọn gàng, những bức màn màu vàng nhạt được túm gọn buộc lại, sàn nhà sáng bóng cơ hồ có thể soi gương. Có thể tưởng tượng được, đây là một gia đình hạnh phúc lại ấm áp đến cỡ nào—— nếu như không có linh đường được dựng tạm thời trong phòng khách, bên trên đặt một tấm ảnh chụp trắng đen, một tấm bảng hoa bên trên có chữ “TẾ” thật to, bên trên có một tờ liễn viét bốn chữ “Anh niên tảo thệ”…
Khăn phủ màu đen cùng với mành che màu trắng, được bày trí một cách cố ý đầy trang nghiêm túc mục.
Cạnh đó, có một đôi vợ chồng trung niên mặc trên người áo tang trắng chờ đợi đón bọn họ, tuy khuôn mặt hai người đầy hòa ái, nhưng trong ánh mắt lại tràn đầy đau xót không cách nào che giấu được, bên cạnh còn có một cô gái thoạt nhìn không lớn hơn bọn họ là bao nhiêu, chắc là chị gái của Kim Ất Tử, hai tay lồng vào nhau đứng tại đó, ánh mắt sưng đỏ.
Những nữ sinh còn có thể dùng phương thức khóc òa lên để bộc lộ thương tâm cùng xót thương cho người bạn học mất sớm của mình, nhưng nam sinh lại không biết tìm cách nào để biểu đạt..
Mọi người lần lượt tiếng lên dâng hoa, đắn đo nửa ngày, mỗi người mới nói một câu, thanh âm nồng đậm bối rối cùng lúng túng…
“Ghế dựa, bọn này tới xem cậu nè.”
“Ra đi bình an nha, kiếp sau chúng ta lại cùng nhau chơi bóng rổ.”
“Học trưởng, tụi em sẽ rất nhớ anh.”
“Tụi này sẽ thường đến thăm cô chú thay mày, mày yên tâm mà đi đi.”
“…”
Trên bàn thờ được bày đầy táo, không còn chỗ trống để bọn họ đặt thêm thứ gì nữa, chỉ đành chất lên thành một chồng cao, Tiếu Lang là mang theo một túi lê tới cúng, cảm giác có hơi lạc bầy.
Cậu có hơi rụt rè nhỏ giọng hỏi “Dì ơi, Kim Ất Tử thích ăn táo lắm sao? Tụi con lỡ mua lê, bạn ấy có thích ăn lê không ạ?”
Không khí tựa như ngưng đọng lại trong giây lát ấy, mẹ của Kim Ất Tử cố gắng gượng một nụ cười khiến gương mặt bà khó coi hơn so với cả khóc, sau đó như vô lực duy trì lý trí, nụ cười cũng hạ dần xuống, nặng nề nức nở hai tiếng, bà che mặt bước vào bên nhà trong.
Nam nhân trung niên tiếp nhận túi trái cây trong tay Tiếu Lang, dùng bàn tay vỗ vỗ bả vai gầy yếu củ