Pair of Vintage Old School Fru
Tiểu Long Nữ bất nữ

Tiểu Long Nữ bất nữ

Tác giả: Hi Hòa Thanh Linh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329792

Bình chọn: 9.5.00/10/979 lượt.

thường mà thôi, nếu như giữ vững trạng thái của bản thân, cái gì cũng không cần phải băn khoăn.

Nhưng Vương Mân không phải là Tiếu Lang, dù biết cậu người yêu nhỏ của mình khó chịu lại rối rắm, nhưng cũng không có cách nào thể hội tâm tình này của Tiếu Lang.

“Đừng suy nghĩ nhiều quá, cũng không phải là thi đại học thật, thi kém một hai lần cũng đâu có nghĩa là quyết định kết quả đâu, đúng không?” Vương Mân hết sức cẩn thận tìm từ ngữ an ủi Tiếu Lang.

“Biết là nói như vậy rồi, nhưng mà…” Tiếu Lang cảm thấy gấp đến mức muốn phát điên “Từ lúc bắt đầu học kỳ này, thành tích của em vẫn luôn từ từ xuống như vậy a a a! Em sắp điên lên rồi!”

“Tiểu Tiểu, nghe anh nói nè,” Vương Mân hoãn lại âm điệu của mình, kiên nhẫn phân tích “Thứ nhất, nền tảng căn bản của em không phải rất kém, một hay hai lần thi kém cũng sẽ không quyết định hết mọi thứ, vấn đề là do phát huy tốt hay không tốt mà thôi; tiếp theo nữa, từ lúc bắt đầu năm ba cho tới nay, anh làm cái gì thì em cũng làm cái đó, lượng học tập của chúng ta là hoàn toàn giống nhau, chỉ cần em vẫn tiếp tục, tuyệt đối không có chuyện thành tích thụt lùi như em nói. Thi điểm kém, nhất định là có nguyên nhân, tỷ như dạo trước em bị chuyện của Kim Ất Tử khiến cho mất tinh thần rất nhiều, cũng làm cho em không đủ tinh lực ứng phó cuộc thi, tạm thời quên đi mất một vài loại đề đã từng làm; hay cũng có thể là do em vẫn chưa hình thành được trong đầu mình một cái khuôn mẫu các dạng đề thường ra, nhưng những điều này đều là có thể giải quyết, thi thử chính là giúp em phát hiện ra vấn đề của mình ở đâu, sau đó giải quyết nó. Em hiểu không, đây không phải là thi đại học thực sự, cho nên em phải cảm thấy mình may mắn, là mình có thể phát hiện vấn đề trước khi thi chính thức diễn ra, có đủ thời gian để sửa chữa nó.”

“…” Tiếu Lang bị âm điệu trầm ổn chậm rãi của Vương Mân dần dần trấn an, cậu mê mang hỏi “Phải sửa như thế nào?”

Vương Mân nói “Có muốn lấy sở hữu những đề bài đã từng làm từ trước tới giờ ra làm lại một lần không?”

Tiếu Lang “…” Muốn giét chết người ta hay sao a! Kháo!

Lấy hết sở hữu những đề bài đã từng làm từ trước tới giờ ra để làm lại một lần nữa, đấy không phải một công trình thật lớn thật đồ sộ, mà căn bản là một nhiệm vụ bất khả thi! Một tuần ba mươi hai bộ đề, từ đầu năm ba đến nay, tổng số bộ đề mà Tiếu Lang đã làm cộng lại cũng có mấy chồng thật dày, mà thực ra cũng có rất nhiều đề cậu đã làm qua mà không còn nhớ, hiện tại Vương Mân cư nhiên lại yêu cầu cậu làm lại một lần hết tất cả những đề đã từng làm. Còn hai tháng nữa là sẽ thi đại học đó anh hai!

Mắt thấy sắc mặt Tiếu Lang sắp sửa biến thành màu đen, hai mắt trống rỗng, Vương Mân vội vàng nói “Không phải như em nghĩ đâu! Không phải bảo em làm một cái mới khác, mà là kêu em xem cách làm bài, chỉ cần ghi nhớ phương pháp giải là được rồi!…”

Trong ánh mắt Tiếu Lang lại bắt đầu có ánh sáng…

“Mỗi một tờ đề trong vòng năm phút phải xem xong, mỗi ngày xem mười tờ, với những đề mà em không thể phản ứng ra được phương pháp giải trong mười giây thì, dùng bút đỏ đánh dấu nó một cái, anh sẽ giúp em tổng kết những loại đề mà em yếu nhất, em cứ theo thứ tự mà nắm giữ nó.”

“…” Thực sự phải làm như thế sao? Thời gian đủ sao?

Tiếu Lang chần chừ suy nghĩ, nhưng mà nếu như không làm như vậy, có khác gì là cam chịu với kết quả bây giờ đâu. Trong lòng Tiếu Lang rất rõ ràng, nếu như không đủ thực lực hòa lòng tự tin thì không có cách nào thi tốt được, nếu chỉ trông chờ vào vận may, liền đừng nghĩ thi vào Khoa Đại.

Từ hôm sau bắt đầu, Tiếu Lang cắn răng liều mạng làm theo lời của Vương Mân chỉ dẫn.

Cũng không biết là do chấp niệm nào sai khiến cậu làm như vậy, tóm lại Tiếu Lang trong lòng là kiên quyết phải cùng Vương Mân thi đậu vào Khoa Đại, không cho phép bản thân thất bại.

Nghĩ đến Tiếu Mông hiện tại đang lấy mình làm tấm gương để học tập, nghĩ đến cậu bạn học Kim Ất Tử đã rời khỏi thế giới này, nghĩ đến tương lai có thể cùng Vương Mân vào chung một trường đại học, rồi cả đời ở bên nhau.

Phải cố gắng mà sống, phải cố gắng phấn đấu vì thứ mà mình muốn đạt được!

… Chỉ còn lại hai tháng mà thôi, ông đây liều tới cùng! Cũng đâu có ai chết vì học đâu không phải sao?

Một lần nữa tự mình điều chỉnh tiết tấu học tập, hai ngày đầu với Tiếu Lang mà nói là trôi qua trong muôn vàn thống khổ, nhiệm vụ nguyên bản có thể hoàn thành một cách thoải mái biến thành gấp đôi, cũng tương đương với việc biến thời gian một ngày thành hai ngày!

Bất quá, Tiếu Lang đã chuẩn bị tốt tâm lý kể cả có bị treo dùi trên đầu hay thủ kim đâm đùi, Tam Lặc Tương bổ não dưỡng óc cũng lôi ra hết tần tật, thời gian ngủ buổi tối cũng từ sáu tiếng như mọi khi giảm xuống còn năm tiếng, nếu cảm thấy thân thể mệt mỏi, liền lập tức nốc một lọ dinh dưỡng, dùng nước lạnh rửa mặt rồi tiếp tục xem đề.

Giữa trưa dùng cơm xong, Tiếu Lang sẽ cùng Vương Mân dựa vào hành lang ngoài phòng học, ngắm một chút cây cỏ hay phong cảnh sân trường, để cho ánh mắt nghỉ ngơi một chút. Buổi chiều lại bắt đầu một vòng mới, tiếp tục tiết tấu lẫn cường độ như cũ.

Có thể n