mỗi ngày chỉ cần chừng sáu giờ là có thể hoàn thành mục tiêu.
Nhưng là, nếu như còn phải phối hợp với thời khóa biểu ôn tập cơ hồ như không có lúc nào là thời gian tan học hay nghỉ ngơi, cùng với một đống lớn sách tham khảo mà mỗi người đều nhiều ít tự chuẩn bị cho mình thi, cuộc đời nháy mắt liền đứt bóng đèn!
Càng đừng nói đến năm ba, mỗi ngày đều phải chuẩn bị tâm lý đối phó với “hai ngày kiểm tra mười lăm phút, ba ngày kiểm tra một tiết”… Gì cơ, bạn hỏi kiểm tra cái gì a? Tất nhiên là không phải “ba mươi sáu cái đề” mà hôm thứ hai phát xuống rồi!
Bài kiểm tra này là do tự nhà trường biên soạn in ra ở phòng in của trường, chất lượng rất kém, xé một cái liền nhát, cho nên không làm sao chịu được cái kiểu viết viết rồi bôi xóa của đám học trò, lại còn cả mấy đứa học sinh bình thường quen dùng bút xóa keo để bôi lên chỗ sai, vừa mới dính lên một chút liền rách thành cái lỗ chà bá!
Học sinh các lớp mỗi tuần đều là mất ăn mất ngủ, liền mình chiến đấu, đại bộ phận bài tập đều phải trước thứ sáu hoàn thành, kết quả các thầy cô cư nhiên vào đúng tối thứ sáu cầm đáp án đề thi phát xuống cho học sinh tự mình đối chiếu!
Để rồi sau đó là liên tiếp các thanh âm oán giận vang lên, nào là “Tại sao lại bắt tụi mình tự đối đáp án a.” hay “Sớm biết như vậy thì không thèm làm chi cho mắc công rồi”, hoặc là “Làm tui mắc công ngồi chép nguyên cả buổi sáng”, vân vân… Ngay lập tức, liền nhận được lời phản bác hùng hồn đầy lý lẽ của các thầy cô “Sửa đề thi, giảng đề thi đều cần thời gian, các em có nhiều thời gian tới như vậy sao? Sao không chịu cùng nhau thảo luận một chút rồi tìm phương pháp giải quyết, không hiểu thì đến văn phòng hỏi, không biết sao?”
Dứt lời, liền nghênh ngang rời đi, chỉ để lại một đám học sinh đáng thương nghẹn cả một bụng hỏa, chỉ muốn lật bàn xé sách (nhắc cái này mới nhớ, mỗi lần mà thi đại học chấm dứt liền thấy mấy học sinh hùa nhau đốt sách xé tập cho hả giận, cũng không khó hiểu cho lắm…)
Tiếu Lang cũng là một trong số những người oán giận. Mã cho đến sáng sớm hôm nay mới đuổi kịp làm xong đề thi, cả người gần như hư thoát. Hồi tưởng liên tục hai ngày vội vàng làm bài cho kịp, một giây cũng không dám dừng lại, vậy mà bây giờ chỉ đổi lại một tờ giấy đáp án!
Cậu cảm thấy xương cột sống sau lưng lại bắt đầu ẩn ẩn nhói đau…
Gì chứ, nếu như mình làm bài đúng thì còn cần gì đáp án hay đáp ruồi chứ! Đã sớm cùng Vương Mân so đáp án rồi, tên quái vật kia hồi hôm tối thứ ba đã giải quyết dứt điểm toàn bộ “ba mươi sáu đề” một cách mau lẹ (hình dung Vương Mân không phải người tuyệt đối không có gì quá đáng!)… Mà đáp án của Vương Mân toàn bộ đều chính xác a!
Cảm giác giống như tinh thần học tập tích cực của bản thân bị đả kích một cách nghiêm trọng, Tiếu Lang ngoại trừ mắng thầm một câu “Thao ~” ra, những cảm xúc khác đều không có chỗ để mà trút ra!
Lúc này, Vương Mân lại ở bên kia, vẻ mặt ung dung bình tĩnh so sánh đáp án với tờ giấy được phát, còn giúp Tiếu Lang dò đúng sai, thái độ này quả thực khiến người ta nhìn mà khâm phục.
Ai, khi nào có thể đạt tới trình độ giống như anh mình vậy, chắc lúc đó mình cũng thành thần!
☆ ☆ ☆
Thứ bảy, Tiếu Lang tranh thủ làm bù lại những phần bài tập tồn đọng trong thời gian nghỉ học, chung quy tiền đề nhất định cần phải có nếu muốn làm tốt kiểm tra chính là phải tổng kết ôn tập cho kỹ càng, cũng như nắm chắc những phần kiến thức cơ bản của từng môn. Nếu như hai điều kiện này không thể thỏa mãn, vậy làm cái gì cũng sẽ có chút quá sức.
Chủ nhật nghỉ ngơi, ngủ một giấc thật no lấy lại sức, mặt trời chiếu mông mới rời giường, cơm nước bữa trưa xong liền toàn thân mệt mỏi uể oải, căn bản không có tinh lực để mà chơi game, coi bộ lúc trước trong ý tưởng lên kế hoạch mỗi tuần có thể dành ra vài giờ để chơi game quả thực rất không thực tế.
Thứ hai tuần tiếp theo, lại là một chồng đề thi hoàn toàn mới đang chờ đợi…
Vừa dày vừa nhiều, lượng thông tin lớn, lượng kiến thức rộng, toàn bộ đều là phạm vi có thể thi…
Tiếng kêu rên thảm thiết nổi lên bốn phía, ai nấy cũng hận thời gian không thể gấp đôi, hay ba đầu sáu tay…
Nếu là mọi khi, nhất định trong đám kêu rên đó cũng sẽ có mặt Tiếu Lang góp vào, nhưng lần này vừa mới nhận được phần đề thi cần hoàn thành, Vương Mân lập tức đốc thúc cậu mau chóng bắt đầu làm.
Tiếu Lang nuốt xuống than thở, kiên trì bất chấp tất cả bị Vương Mân lôi theo chạy về phia trước, vừa đọc đề thi, đại não liền lập tức bị các câu hỏi nhét đầy, khiến Tiếu Lang không còn dư hơi sức để mà nghĩ này nghĩ nọ nữa.
Mà, trong đám những học sinh oán giận than thở, có vài người vẻ mặt cực độ hoang mang, liên tiếp hỏi nhau “Chúng ta làm những thứ này để làm cái gì?”, “Làm cái này đến lúc thi có hữu dụng sao?” hay “Dù gì thầy cô cũng không kiểm tra, dù cho có làm hay không cũng đâu sao đúng không?”
Kỳ thực, những nghi vấn hòa hoang mang này đối với bất cứ một học sinh năm ba phổ thông nào mà nói, tuyệt đối không có ý nghĩa gì, nếu muốn băn khoăn, vậy thì hãy băn khoăn tại sao mình lại sinh ra ở đất nước này, mà bản thân cũng không đủ năng lực thoát đi