ếu Lang cũng không định đăng ký tham gia cuộc thi chiêu sinh do Khoa Đại tự tổ chức, tuy là bây giờ cậu đủ tư cách được Hoa Hải đề cử tham gia, nhưng là chỉ bằng trình độ của mình bây giờ, không có sở trường lại không có tài ăn nói, căn bản không thể nào thông qua được những cuộc thi tập trung tinh anh kiểu này.
Vì thế, ngay tại lúc đám bạn học trong lớp xôn xao thảo luận về các cuộc thi chiêu sinh cùng với nêu lên trường chí nguyện của mình thì, Tiếu Lang trong lòng kiên định, chuyên tâm làm bài của mình.
Trong lớp C1 có ba người tham gia thi chiêu sinh, là Nhạc Bách Kiêu, Trần Dư Lâm, người còn lại Cổ Hâm, hồi đầu tháng chín thi thử khảo sát đạt được hạng tư toàn lớp.
Vốn dĩ thành tíchc ủa Cổ Hâm trước giờ không phải thuộc loại giỏi, hai năm trước vẫn luôn bì bõm ở lớp giữa, hơn nữa cậu chàng này lệch môn rất nghiêm trọng, thành tích luôn bị điểm ngữ văn kéo xuống.
Nhưng là ngay cuộc thi thử khảo sát đầu năm ba, người này lập tức từ hạng mười toàn lớp lội ngược lên tuốt hạng tư, vả lại nghe đồn bối cảnh của Cổ Hàm có chút vững chắc, nên mới có cơ hội được đề cử lần này.
Về phần Trần Dư Lâm, tuy thành tích luôn ổn đỉnh, nhưng xu thể nhìn chung là luôn tuột dốc, ngay từ đầu phía nhà trường cũng không dự định đề cử cô nàng, nhưng nhờ bản thân Trần Dư Lâm kiên trì cùng với cố gắng của chủ nhiệm lớp, cho nên mới đạt được cơ hội thử một lần.
Nhạc Bách Kiêu không cần nói cũng biết, lựa chọn Kinh Đại, gì chứ đấy là trường đại học trong giấc mộng của cậu ta. Cổ Hâm thì đăng ký F đại ở S thị, Trần Dư Lâm lựa chọn Trung Đại (Tiếu Lang nghe Vương Mân bảo, Liêu Tư Tinh cũng tham gia chiêu sinh lần này, cô nàng mỹ nhân xấu xa có thể nói lại có thể ca hát kia tất nhiên là đăng ký thi vào chuyên nghiệp chủ trì phát thanh của trường truyền thông thủ đô.)
Bởi vì mấy đối thủ cạnh tranh nặng ký trong lớp ai nấy đều lo chuẩn bị tham gia thi chiêu sinh của các trường tổ chức vào tháng mười hai, cho nên Vương Mân cùng Tiếu Lang hết sức thoải mái ngồi xuống vị trí nhất nhì trong kỳ thi giữa kỳ.
☆ ☆ ☆
Tháng mười hai, Nhạc Bách Kiêu đi một chuyến đến thủ đô tham gia thi chiêu sinh, sau khi trở về cậu chàng mặt mày xám xjt, cả người giống như bị đánh đến thương tích đầy mình.
“Mẹ nó, lần này bị “thương” nặng rồi…”
Ba tên bạn cùng phòng biết được kết quả dự đoán trước nhất liền tụ lại mà tám một phen, Tiếu Lang nằm trên giường Vương Mân hỏi “Có phải đề thi khó lắm hay không a?”
Mùa đông đến, tất nhiên là Tiếu Lang liền dọn nhà sang giường Vương Mân để mà “đồng sàng cộng chẩm”, bởi vì ban ngày học tập rất căng thẳng, đến buổi tối cậu cũng không còn tinh lực đâu để mà quậy nháo với Vương Mân, cho dù ngẫu nhiên đôi lúc hôn một chút, sờ một cái, cũng là tranh thủ những lúc Nhạc Bách Kiêu với Cố Thuần không để ý mới dám tiến hành.
Nhạc Bách Kiêu nói “Lão tử lần này lên kinh, hoàn toàn cảm nhận được sự khác biệt giữa phàm nhân cùng kẻ có tiền!”
Mọi người “…” Ủa, tại sao không phải là khác nhau giữa phàm nhân với thần nhân a?
Nhạc Bách Kiêu phẫn nộ phê phán “Cùng một cái phòng thi, ngồi bên trái tui là một tên ở A thành, đến tham gia thi mà cũng có lái xe phụ trách đưa rước, má nó, đã vậy còn là chạy Rolls-Royce nữa chứ. Ngồi bên phải tui là một tên ở B thành, trên tay nó đeo một cái đồng hồ vàng, nghe nói là cái hiệu gì mà “xì quát xì quách” của Thụy Sĩ, trị giá năm triệu tám! Lão tử một đứa điêu dân nho nhỏ từ C thành thâm sơn cùng cốc đi ra, ngồi ở giữa hai đứa nó mà cảm thấy bản thân giống như người ngoài hành tinh vậy! May là trước lúc đi má tui mua cho một bộ đồ Nike, nếu không mặc đồng phục Hoa Hải ngồi ở đó, chắc mất hết mặt mũi của cả đám Hoa Hải quá!”
Mọi người “…” May là không có mặc.
Nhạc Bách Kiêu lại oán giận một trận về việc đề thi khó như thế nào, câu hỏi biến thái như thế nào, căn bản không phải dành cho người bình thường làm, vân vân… Nói tóm lại một câu, cơ bản là lần thi này cậu chàng hết đất diễn rồi.
Bị chuyến đi thủ đô đả kích nặng nề, Nhạc Bách Kiêu bực bội khó chịu, ngày ngày ôm một quyển sách to ngồi ở một góc nhỏ lẩm nhẩm học cổ thi cổ từ, ngẫu nhiên thốt ra một câu “Trong thư tự có hoàng kim ốc, trong thư tự có Nhan Như Ngọc”, kế tiếp liền mắng “Con mẹ nó đều là nói xạo!”…
Cố Thuần khuyên hai lần, nhưng mà cậu chàng lại giống như bị ma ám, cứ chìm trong trạng thái sầu thương cảm thán, hoàn toàn không giống với một Nhạc Bách Kiêu không có gì là sợ hãi của lúc trước.
Không lâu sau đó, kết quả thi cũng được công bố xuống, quả nhiên không ngoài dự đoán, Nhạc Bách Kiêu không đậu, Trần Dư Lâm cũng không đạt, nhưng ngược lại Cổ Hâm vậy mà thông qua phần thi viết của F đại, ngay lập tức “ngựa chiến” Cổ Hâm liền thăng lên làm danh nhân mới nhất của lớp C1.
Mọi người bắt đầu nghị luận về Cổ Hâm, cố ý đến gần làm quen, hoặc nhân lúc tan học không có việc làm bắt chuyện tán gẫu, giữa trưa ăn cơm cũng cất công gọi cậu ta cùng đi, hỏi thâm những tâm đắc lẫn kinh nghiệm lúc đi thi, cũng như tham khảo phương pháp học tập của cậu ta.
Cố Hâm người này bộ dạng cũng không thuộc dạng đẹp trai sáng sủa, vốn dĩ c
