ũng là một người không có cảm giác tồn tại trong lớp C1, khó được bị mọi người chú ý, liền bắt đầu phơi phới lâng lâng… Một lần nọ sau khi dùng bữa xong, cậu chàng cùng một đám bạn học nam thổi phồng mấy câu, bất cẩn để lộ ra mẹ mình làm việc trong cơ quan nào đó ở C thị.
Việc này khiến cho những kẻ muốn thân cận càng cố gắng thân cận hơn, mà những người nhìn không ưa cũng càng không ưa thêm.
☆ ☆ ☆
“Có cái gì đặc biệt hơn người ta đâu, đều là dựa vào quan hệ không!” Buổi tối, Nhạc Bách Kiêu ngồi trong phòng ký túc, cầm sách nện cái bẹp xuống bàn cho hả giận.
Cố Thuần an ủi “Không cần để ý đến cậu ta, nếu cậu ta thực như vậy phỏng chừng về sau cũng không làm gì ra hồn.”
Tiếu Lang cũng xen vào “Thì đó, tụi mình dựa vào thực lực của tụi mình để thi thôi, tui cũng không tin là ông thi đậu đại học không nổi a.”
Vương Mân chỉ nói một câu “Ổn định tâm trạng một chút.”
Tối đó, Nhạc Bách Kiêu không đi thư viện như thường lệ, khiến trong phòng ký túc xá toàn bộ như bị bao phủ một cỗ áp suất thấp, mọi người đều bị ảnh hưởng lây, khiến cho tâm trạng cũng tệ đi.
Tiếu Lang ôm Vương Mân ngủ, cả hai dùng mặt cọ cọ lẫn nhau xác nhận sự tồn tại của đối phương, ngẫu nhiên thừa bóng đêm mà hôn nhau một cái, hai người đối diện nhau trong bóng tối, nghe thấy thanh âm nức nở được kiệt lực đè nén truyền đến từ giường Nhạc Bách Kiêu.
Tiếu Lang ổn định hô hập, đột nhiên cảm thấy trong lòng ê ẩm…
Bị dìm trong cái loại không khí này, cảm xúc tình tự bi thương sẽ tự lây lan cùng ảnh hưởng dến lẫn nhau, nhất là với những người bạn sớm chiều ở chung cùng một phòng ký túc xá hai năm rưỡi hơn.
Mà lúc này, một trong những đồng bạn của họ trốn trong chăn mà khóc, hết sức thống khổ đè nén thanh âm, không muốn để bất luận ai khác biết mình yếu đuối.
Tuy là bọn họ không biết chuyến đi kia, Nhạc Bách Kiêu đã trải qua những gì, nhưng khẳng định một điều, không ai có thể nói rõ ràng hay lý giải được những ủy khuất cùng áp lực dưới đáy lòng mà cậu ta phải thừa nhận.
Một học sinh trung học ở một thành thị hết sức bình thường, có một ngày đột nhiên tiếng dến thủ đô, nơi được coi là thánh địa của học tập tốt nhất cả nước, gặp được những người mà mọi phương diện đều trội hơn mình rất nhiều, không chỉ ở mặt học tập, mà còn ở bối cảnh gia đình cùng điều kiện vật chất.
Mà loại người như vậy, không chỉ một người, mà là quây quần thành một đám…
Loại đả kích này đối với Nhạc Bách Kiêu mà nói có lẽ rất có tính hủy diệt, nhưng ngược lại, kia cũng là sự thật đến vô cùng.
Chẳng qua, Nhạc Bách Kiêu chỉ là có cơ hội tiếp xúc với thế giới bên ngoài sớm hơn một chút so với những người khác mà thôi, chung quy cuối cùng cậu vẫn phải học cách đối mặt, tổng yếu phải biết được núi cao còn có núi cao hơn, người tài ắt sẽ có người tài hơn, phải biết được cùng thừa nhận sự nhỏ bé của bản thân…
Sở hữu thực vật đều biết rõ, bẻ nhánh để trưởng thành là rất đau, nhưng mà chúng nó cũng vẫn có khóc đâu.
Một lát sau, hai người nghe thấy Cố Thuần rời khỏi giường, bước về phía giường Nhạc Bách Kiêu, sau đó thanh âm khàn khàn của Nhạc Bách Kiêu liền khe khẽ vang lên “Qua đây để làm gì!”
Thanh âm Cố Thuần rất khẽ, lẩm nhẩm nói gì đó, Vương Mân cùng Tiếu Lang đều không nghe được rõ ràng lắm.
Nhạc Bách Kiêu vẫn còn khóc, Cố Thuần lấy khăn tay đưa cho cậu, Nhạc Bách Kiêu tiếp tục hét mắng “Tránh ra, lão tử không có khóc…”
Tiếu Lang cùng Vương Mân nghe mà có chút nghẹn họng, tiếp đó Cố Thuần nhoáng dậy, leo lên giường Nhạc Bách Kiêu.
Nhạc Bách Kiêu nói “Chật muốn chết, đừng chen qua đây…” sau đó, hai người liền im lặng.
Tiếu Lang cùng Vương Mân lại liếc mắt nhìn nhau một cái, trong lòng cảm thấy quỷ dị.
Đêm hôm đó, Tiếu Lang nghĩ mãi, nếu như mình không thi đậu được vào Khoa Đại, mình sẽ như thế nào nhỉ? Cũng sẽ khóc giống như Nhạc Bách Kiêu sao?
Kỳ thật mà nói, Nhạc Bách Kiêu cũng chỉ là đi thử một lần xem thế nào thôi không phải sao? Vẫn còn cơ hội nữa mà, kỳ thi đại học sắp tới chính là cơ hội của cậu ta, cũng là cơ hội duy nhất mà Tiếu Lang để lại cho mình.
Ngày hôm sau, Nhạc Bách Kiêu lại trở về như cũ, cùng Cố Thuần cùng ra cùng vào, biểu tình lẫn thần thái vô cùng tự nhiên, không còn vẻ mặt nhăn nhó mặt mày như mấy hôm trước nữa.
Tiếu Lang cùng Vương Mân lúc này mới len lén thở phào nhẹ nhõm, âm thầm ra kết luận, quan hệ giữa hai người họ có lẽ là bình thường.
Tháng một diễn ra thi cuối học kỳ, đây cũng là lần thi cuối cùng trong chặn đường học sinh của Tiếu Lang lẫn mọi người, học kỳ sau sẽ không còn bất cứ kỳ thi cuối kỳ nào nữa, có chăng chỉ là cuộc thi đại học đang chờ đợi bọn họ.
Lần này phạm vi thi có phần bao phủ rộng khắp mọi mặt kiến thức, liên hợp với vài trường trung học trọng điểm khác trong C thị, vài trường học gộp lại tổ chức thi thống nhất, bởi vì thứ tự sẽ không giới hạn trong phạm vi Hoa Hải, cho nên càng dễ dàng để cho các học sinh tự mình định vị bản thân hơn, cũng như rõ ràng mục tiêu trước mắt.
Chương 94
Không phiền đến hai người chứ hả
☆ ☆ ☆
Năm trường liên kết tổ chức thi gồm có : Nhất Trung của C thị, Đông Khê, Giang Châ
