Tiểu Long Nữ bất nữ
Tác giả: Hi Hòa Thanh Linh
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3210904
Bình chọn: 7.5.00/10/1090 lượt.
chuyện rành rành tận mắt, bắt gặp tận nơi vậy… Sau hai nam sinh nọ một người bị buộc phải chuyển trường, người còn lại thì tạm nghỉ học một tháng, về sau trở lại trường học không được bao lâu, cũng không chịu nổi lời đồn phải chuyển trường.
Sự kiện lần đó cơ hồ phổ cập cho tất cả các học sinh toàn trường Nhất Trung về cái từ đồng tính luyến ái này, hơn nữa thời điểm đó cũng có một thời gian đồn đãi những tin tức lá cải của một minh tinh Hong Kong là “đồng tính luyến ái” ồn ào huyên náo trên khắp tất cả các tờ báo, cũng làm cho Tiếu Mông đối với từ này càng thêm quen thuộc.
“…Hai người thật sự là đồng tính luyến ái?” Thực sự không ngờ, loại chuyện này cư nhiên lại phát sinh trên người của thân nhân mình! Nếu anh hai cùng Vương Mân thật sự là cái loại quan hệ này, vậy phải làm sao bây giờ!?
Vương Mân nói “Nếu như chúng ta thật là, em nghĩ như thế nào?”
“…” Nếu là người khác, Tiếu Mông nhất định sẽ cảm thấy rất ghê tởm, nhưng kia là anh ruột của mình… cũng… không có cảm giác gì mấy, anh hai mình rất bình thường a.
Nếu anh hai thật sự là đồng tính luyến ái, vậy mình phải làm cái gì bây giờ? Nói cho ba mẹ biết sao?
Bình thường bản thân luôn phản cảm chuyện anh hai cái gì cũng đi nói lại cho mẹ nghe, hơn nữa, mình tuyệt đối sẽ không bán đứng bí mật của anh hai mình! Huống hồ gì dựa theo tình huống thân thể kiểu như anh hai mình, vạn nhất ba mẹ biết được chân tướng, gia đình này liền thật sự biến thành “Ngươi không chết thì ta chết”!
Tiếu Mông phát giác, thế giới quan của mình trong nháy mắt bị bóp méo hoàn toàn triệt để!
“Hai người như vậy là không bình thường…” Tiếu Mông bối rối nói.
Trái tim của Vương Mân đập đến điên cuồng, mồ hôi lạnh cũng chảy ròng.
“Ừ.” Đến lúc này, giấu diếm cũng không còn ý nghĩa gì, Vương Mân thừa nhận nói “Ở trong mắt người ngoài nhìn vào, chuyện này quả thực không bình thường, nhưng thích là không có sai… Anh thích anh hai của em, muốn cùng cậu ấy ở bên nhau cả đời.”
Tiếu Mông lập tức hỏi lại “Vậy còn anh hai?”
“Cậu ấy cũng thích anh.” Vương Mân nói “Cậu ấy suy nghĩ có phần đơn giản, có lẽ vẫn chưa ý thức được con đường này khó đi dến cỡ nào, cậu ấy chỉ đơn thuần là chấp nhất theo anh thôi.”
Tiếu Mông “…”
“Nếu em ủng hộ thì tốt, còn nếu em phản đối…” Vương Mân hạ giọng nói “Vì cậu ấy, anh sẽ tạm thời rời khỏi cậu ấy, anh không muốn cậu ấy phải chịu bất cứ thương tổn nào, bất quá, chắc chắn sẽ có lúc anh trở lại mang cậu ấy rời đi.”
Trong tiếng nói đầy trầm ổn từ tính lạị lộ ra một loại khí phách khiến người khác không thể xem nhẹ, chỉ một acua nói vô cùng đơn giản lại ẩn chứa một loại chấp nhấn kiên trì không lùi bước, khiến cho Tiếu Mông cảm thấy rung động… Loại khí thế này làm cho cậu vừa kính sợ, lại giống như sinh ra một loại ảo giác “dù cho mình có phản đối cũng không thay đổi được cái gì”.
Tiếu Mông có phần bất an hỏi “Hai người định làm như thế nào?” Mang đi? Vương Mân muốn mang anh hai mình đi đâu chứ?
Vương Mân “Anh sẽ ở bên cạnh cùng cậu ấy thi vào đại học, cậu ấy thi vào trường nào, anh liền vào trường đó, có lẽ hai chúng ta sẽ đi đến tỉnh khác làm việc, định cư, hoặc là xuất ngoại, đi đâu cũng được, anh vẫn sẽ ở bên cậu ấy.” Kỳ thật là muốn nói để Tiểu Tiểu ở bên cạnh mình, nhưng mà dù gì cũng đang ở trướng mặt Tiếu Mông, Vương Mân chỉ có thể nói như vậy— nhiều ít gì đây cũng là em trai ruột của vợ mình, nếu không dỗ cho tốt, sau này sẽ có phiền toái a…
“Như vậy sao…” Tiếu Mông hốt hoảng nói “Không kết hôn sao?”
Vương Mân “Nếu là ở trong nước, tất nhiên không thể kết hôn.”
Tiếu Mông nói “Ý em là, hai người không cưới vợ sao?”
Vương Mân khẽ cười một tiếng, nói “Chắc chắn rồi, anh và cậu ấy như vậy, về sau có thể xem như là… vợ chồng rồi.”
Tiếu Mông “…” Ai vợ ai chồng? Có vẻ như, vô luận là nhìn từ góc độ nào, “vợ” chỉ có thể là anh mình… 囧
“Vậy phía ba mẹ bên này làm sao bây giờ? Hai người họ là người cổ hủ truyền thống như vậy, không có khả năng đồng ý cho hai người!” Ở trong lòng họ, anh hai mình là đứa con trai tốt về mọi mặt, nếu như thật là quyết định ở bên Vương Mân, vậy cũng tương đương xóa sạch toàn bộ ưu điểm của anh ấy rồi.
Tiếu Mông không biết, trong lúc bất tri bất giác, tâm tình của chính mình đã bắt đầu chuyển biến, nguyên bản là đối với Tiếu Lang hơi hơi có chút hâm mộ, đến hiện tại bỗng dưng mạc danh kỳ diệu lại biến thành đồng tình, giống như là trong lúc ngẫu nhiên biết được tên họa sĩ khiến mình ghen tị bấy lâu nay bộ dạng xấu vô cùng, hoặc là một tên thành tích so với mình lúc nào cũng giỏi hơn kỳ thật mỗi ngày đều phải học đến hừng đông gà gáy, khổ không tả được, hay là một vị danh nhân nào đó cùng nghề với mình lớn hơn mình vài tuổi lại còn mắc phải bệnh nan y không thể cứu chữa được…
Thế cho nên bản thân liền cảm thấy thật vui vẻ, cảm thấy như vậy mới là lẽ thường thôi, một người không có khả năng được ai ai cũng yêu mến, càng không thể không có khuyết điểm, bằng không thì tới lúc “qua đời” cũng là một loại khuyết điểm khiến người ta phải đồng tình.
Loại tâm lý này thật sự rất kỳ quái, nhưng sự tồn tại của nó lại phổ biến vô