Vương Mân nắm lấy, tay kia thì cố gắng rướn xa, để mặc gió nhẹ thổi xuyên qua kẽ hở giữa những ngón tay.
Cậu ngước đầu lên, mặt đối với không trung, nheo mắt lại cảm thụ tư vị của “tự do”.
Nếu không có đề nghị của cùng với dũng khí từ Vương Mân, Tiếu Lang tuyệt đối không dám làm những loại chuyện mà chỉ có “học sinh cá biệt” mới làm này.
Tuy rằng cũng từng có lúc ảo tưởng quá bản thân thể nghiệm một chút cuộc sống phóng túng rời xa các loại đạo đức kỷ luật, nhưng là gia đình nghiêm túc khó khăn từ thưở nhỏ dưỡng thành thói quen giữ nghiêm quy củ trong Tiếu Lang, khiến cậu vô ý thức khắc chế hành vi của chính mình, không muốn để bố mẹ phải bận rộn với việc nuôi gia đình lại phải bận tâm thêm về mình.
Ở quãng ngày mà tất cả những đứa trẻ dễ dàng học theo thói xấu trở nên phản nghịch gia đình nhất, Tiếu Lang trải qua cùng với một đám nữ sinh ở trung học Thập Tam, tuân thủ kỷ luật, giữ nghiêm nội quy của nhà trường, từ đầu tới chân chuẩn một bộ con ngoan trò giỏi.
Tiếu Lang hỏi Vương Mân “Anh, hồi trước anh hay cúp học lắm sao?”
Vương Mân nghĩ ngợi một lúc, nói “Tính ra thì, cũng thường xuyên.”
Tiếu Lang “A? Thầy cô không nói gì anh sao?”
Vương Mân nói “Nhà anh có người quen với người trong trường, những lúc nhà có việc có thể không cần đến trường.”
Tiếu Lang “…” Áp lực sợ hãi từ gia tộc hắc đạo uy hiếp không đáp lên tiếng sao?
Vương Mân “Nếu anh không muốn đến trường, chỉ cần trực tiếp xin phép với chủ nhiệm.”
Tiếu Lang thốt lên “Kháo! Lúc học sơ trung ngày nào em cũng phải sáng sớm bảy giờ rưỡi lết tới trường, mặc gió bão mưa sa cũng không được nghỉ…!”
Khẩu khí của Vương Mân dẫn theo chút khát khao nói “Ừ, anh cũng muốn giống như em vậy.”
Tiếu Lang “…Tại sao a?”
Vương Mân “Trải qua cuộc sống với kỷ luật nghiêm ngặt, không dễ bị lung lạc.”
Tiếu Lang 囧.
Vương Mân không tiếp tục nói về đề tài này nữa, cậu cùng Tiếu Lang men theo đường mòn đi ra tiệm Net mọi khi, ra khỏi trường rẽ vào con phố ăn vặt.
Vương Mân bước đến một tiệm nhỏ, lấy ví trong túi ra nói với chủ quán “Lấy một bao Trung Nam Hải, thêm một hộp diêm.”
Tiếu Lang hỏi “Anh hút thuốc?”
Vương Mân nói “Cho em nếm thử.”
“…” Một Tiếu Lang chưa bao giờ ở tuổi mười mấy, trộm cùng mấy nam sinh đồng lứa cúp tiết trốn học, học hút thuốc, đi suốt đêm không về, yêu sớm…, vẫn vốn tưởng rằng những thứ kia chỉ đơn thuần là những cụm từ xa lạ không liên hệ tới mình, vậy mà lại có ngày phát sinh ở sự thực, khiến cậu hưng phấn vô cùng!
Vương Mân rút một điếu thuốc ra khỏi bao, đưa Tiếu Lang, thấy cậu dùng tư thế bắt chước sứt sẹo cầm, cười cười “Nè, nhìn anh, phải như vậy, kẹp giữa ngón trỏ cùng ngón giữa… thả lỏng một chút, đừng kẹp nó dẹp lép chứ…”
Tiếu Lang kẹp lấy điếu thuốc, vẫn chưa kịp bật lửa đã kéo đến bên miệng vờ hút một hơi, ngửa mặt lên trời phà ra một cái “Hà–!”
“Ha ha” Vương Mân lấy diêm đốt giúp cậu, Tiếu Lang lại hút một hơi, ai dè lần này còn chưa kịp bày ra vẻ bức người, liền hít một hơi làm trở tay không kịp.
Vương Mân nhìn cậu mỉm cười, nói “Hít vào từ từ.” dứt lời, cũng lấy cho mình một điếu thuốc, châm lửa, đưa đến bên miệng hít một hơi, động tác cực kỳ tự nhiên. Lúc thở khói ra, cậu hơi hơi cúi mắt, làn khói nhàn nhạt từ khe môi thảng ra…
Tư thế này rất dụng công thấu đáo, khói thuốc không phả vào Tiếu Lang, đều bay ra rồi tản đi.
Tiếu Lang ngẩn người nhìn chằm chằm Vương Mân, cảm thấy tư thế hút thuốc cùng biểu tình của Vương Mân lúc này vừa đẹp trai (?) lại vừa ôn nhu, quả thực không khác gì mấy nam minh tinh trong phim truyền hình hết!
Hai người đứng ở góc tường, Tiếu Lang hỏi “Lần đầu tiên anh hút thuốc là khi nào?”
Vương Mân trả lời “Năm ba sơ trung.”
Tiếu Lang “Hút rất nhiều?”
Vương Mân “Không nhiều lắm, bởi vì không thích.”
Tiếu Lang kề sát vào gần người Vương Mân ngửi ngửi, nói “Chả trách sao trên người anh hoàn toàn không có mùi thuốc.”
Vương Mân cười nhẹ, động tác vô cùng thân thiết của Tiếu Lang lúc nãy khiến tâm tình của cậu rất thoải mái.
Cậu nhìn đối phương, ngón tay của thiếu niên rất trắng, khẽ kẹp lấy thân điếu thuốc cũng trắng nõn hệt như thế, nhẹ nhàng đưa đến bờ môi đỏ hồng, khoảnh khắc mà điếu thuốc khẽ chạm vào bờ môi, tản mát ra một loại mỹ diễm lại đầy dụ hoặc…
Tiếu Lang bị Vương Mân nhìn chăm chú đến phải ngẩng đầu nhìn lại, lại nghe Vương Mân hỏi “Cảm thấy thế nào?”
Tiếu Lang nhíu mày “Không thấy cái thứ quỷ này có gì hay ho, mùi vị giống như khói khét ấy… Ba của em cũng hút thuốc nhiều, nhưng mà ít khi hút ở nhà, sợ ảnh hưởng tới em với em trai.”
Vương Mân gật gù bảo “Ừ, em vẫn còn nhỏ.”
Tiếu Lang liếc mắt nhìn Vương Mân : nói chuyện ngữ khí gì đây… nghe giống như lớn hơn mình lắm lắm ấy!
Vương Mân nhận thấy được tầm mắt của Tiếu Lang, hơi nhướng mày, Tiếu Lang lập tức cúi đầu, ra vẻ ngoan ngoãn nghe lời.
Hút thuốc xong, hai người lại đi mua hai xiên thịt nướng ăn. Ăn xong, Tiếu Lang hỏi “Tiếp theo đi đâu?”
Vương Mân nói “Không biết nữa.”
Tiếu Lang “…”
Hai người nhìn nhau vài giây, sau đó như có tâm hữu linh tê cùng thốt lên một quyết định : tiệm Net.
Hoạt động giải trí ngoài