, chẳng phải hắn đã nói chưa từng kết hôn hay sao?……………………………………………………………………………………………….
Hắn và cô vừa đáp máy bay đã có cuộc hẹn ngay buổi chiều ngày hôm sau.
Minh Minh mặc dù rất mệt nhưng vẫn không để hắn gọi dậy, nếu cứ tiếp tục làm phiền hắn thì biết đâu được hắn bỏ cô lại Mĩ mà đi về 1 mình thì sao.
Minh Minh hôm trước có ghé cửa hàng mua 1 chiếc váy cúp ngực màu trắng viền đen, cũng không hở hang lắm nhưng nhìn dễ thương.
Hắn thì mặc bộ vest như thường, mặt vẫn lạnh như băng.
Minh Minh từ đấy rút ra được 1 kinh nghiệm xương máu ” đừng cãi cùn với đàn ông khi họ đang ghen”, sẽ rất đáng sợ!– Em đói!- Minh Minh kéo kéo tay hắn hi vọng được sự chú ý từ ai kia.
Hắn chỉ đáp lạnh lùng:” Lát nữa ăn cùng đối tác!”Minh Minh thật ra không có đói, cô cũng vừa ăn thôi… Ăn uống gì chứ?Bực bội quá đi mất!Xe dừng trước 1 nhà hàng lớn, hắn không 1 chút lịch thiệp, không mở cửa cho Minh Minh, cô phải tự mình mở cửa ra ngoài.
Minh Minh thầm chửi rủa trong bụng, bản tính đàn bà của hắn bây giờ mới bộc lộ.
Hắn đi trước cô 1 quãng khá xa, Minh Minh mang giày cao gót mà phải chạy theo ùn ùn suýt té.
Chỉ có 2 từ để nói về Minh Minh bây giờ “đáng thương”!Đối tác của hắn là 1 người Mĩ chính gốc.
Minh Minh thân thiện cúi chào.
Hắn đưa tay ra bắt cùng ông ấy.
Minh Minh không hiểu rõ về cuộc trò chuyện cho lắm như cô loáng thoáng nghe được… “Is she your girlfriend?”– No, she’s my wife!- Lại nữa, Minh Minh đỏ mặt, đưa 2 tay lên áp má.
Cả 2 chỉ đang là mối quan hệ chủ tớ, hơn chủ tớ 1 chút xíu thôi nhưng hắn vẫn hay nói với mọi người cô là vợ hắn.
Minh Minh không hiểu nghĩa hoàn toàn câu nói tiếp theo nhưng cô hiểu được đại khái là… “Không phải cô gái lần trước sao?” Hắn chỉ đáp gọn bằng chữ “No!” rồi chuyên tâm bàn bạc công việc.
Minh Minh tuy vẻ mặt vẫn thản nhiên nhưng… cô có để tâm đấy! Sao hắn không giải thích rõ với ông đối tác đó nhỉ?Chắc hắn vẫn còn giận cô!Minh Minh rốt cuộc cũng chẳng ăn được gì nhiều, cô chỉ miễn cưỡng ăn khi đối tác của hắn mời.
Hắn liếc nhìn cô, Minh Minh bặm môi gắp miếng mực cho vào chén của hắn.
Dù thức ăn rất ngon nhưng Minh Minh không dám thất lễ ăn nhiều cũng như tâm trạng hắn nặng nề quá thể…Sau 2 tiếng chịu đựng, Minh Minh cũng được trở về nhà.
Hắn có 1 căn nhà ở Mĩ, sang đây công tác sẽ không cần phải ở khách sạn.
Minh Minh bị hắn lơ 2 ngày, giờ mới bộc phát cảm xúc:– Em xin lỗi! Là em con nít, là em nông nổi, anh đừng bỏ mặc không quan tâm em nữa.
Xin anh đấy! Nếu anh bỏ em lại đây thì em không biết đường ra sân bay để về Việt Nam đâu!- Minh Minh ngồi trên giường thút thít.
Hắn đưa mắt nhìn cô, Minh Minh nắm tay hắn giật giật như con vật nuôi bị chủ ruồng rẫy.
– Em xin lỗi chỉ vì sợ tôi bỏ em lại đây sao?- Hắn nhướn 1 bên mày.
Chắc có lẽ câu cuối hơi thừa.
Minh Minh nhanh chóng chống chế:– Không, là em xin lỗi tất cả mọi chuyện.
Em sẽ không đi ăn với người khác giới ngoại trừ anh, em sẽ không cãi cùn mỗi khi anh ghen, anh muốn em làm gì cũng được!- Minh Minh kể lể 1 tràng.
Hắn chép miệng, kéo cô vào lòng.
Ah, biết ngay mà, nam tử hán thì cũng bại dưới gấu váy đàn bà.
Hơn nữa, mĩ nhân rơi lệ, ai cầm lòng được.
Tuyệt chiêuThanh Thanh chỉ dạy đúng là hiệu nghiệm nha.
Nhưng không phải ai muốn khóc cũng được đâu, khóc là cả 1 nghệ thuật… hắc hắc =)))~– Em nói xem, nếu tôi đi ăn cùng người con gái khác, bỏ mặc em chờ đợi thì em sẽ có cảm giác ra sao?- Hắn vuốt vuốt tóc cô, chất giọng trầm ấm mê người.
Minh Minh nở nụ cười:– Em sẽ chạy ngay tới đó tát anh 1 cái.
.
.
– Vậy lúc đó nếu tôi tát em?- À, à, hắn đang nhắc lại chuyện cũ.
Nhưng mà, cô có hẹn với hắn sao? Minh Minh đâu có nhớ.
Mà thôi kệ, hắn mà nổi giận lần nữa là khóc lòi con mắt cũng không dụ dỗ được.
– Anh đã không làm như vậy! Anh rất đàn ông!- Minh Minh choàng tay qua cổ hắn cười toe toét.
Thật ra thì… anh rất đàn ông nhưng cũng có 1 chút hơi hướng đàn bà, giận dai nhưng dễ xoa dịu, tuy hơi khó chịu nhưng không phải là hết thuốc chữa.
– Em biết nữa sao? Còn 1 lần nữa, em xác định đi!- Hắn răn đe cô bằng ánh mắt, Minh Minh rụt đầu lại rồi nhìn ra cửa sổ:– Em muốn đi dạo phố, đến Mĩ mà không đi chơi thì hơi phí!– Còn 1 tháng nữa, từ từ hẳn đi…Minh Minh: khóc lóc ăn vạ.
Thanh Tuấn: nhốt trong phòng, khóa ngoài còn mình đi xem tài liệu.
**********– AAAAA, chán quá chán quá đi mất… Em muốn về nhà…- Tôi chống cằm nhìn ra ngoài trời.
Còn 1 tháng nữa, từ từ hẳn đi… ừ thì từ từ, ở Mĩ mưa không dứt, mưa hoài, mưa ghiền, mưa nghiện luôn.
Cái tên kia thì ngồi im như pho tượng xem tài liệu, thánh rồi, thánh rồi.
Biết trước ở nhà luôn cho khỏe, bấm tay thì 3 tuần nay cũng có thể đi tung tăng với Thanh Thanh, con Yến.
Hơn nữa, cũng có thể đi ăn với Quốc Thiên.
À, không được… đi ăn với Quốc Thiên.
Hắn hạ sấp tài liệu xuống nhìn tôi:– Về đi!– Anh mua vé máy bay giúp em nha!- Mắt tôi sáng quắt lên, kẻ đòi đi, người đưa tiễn, day dưa chi bằng dứt khoát.
– Tự mua!-!!!!##%R^%$&^*&^(&(^&(&- Tự mua được thì tôi đã về nhà từ lâu rồi, ở đây chỉ phí những tháng ngày xuân xanh m