Pair of Vintage Old School Fru
Thử yêu côn đồ

Thử yêu côn đồ

Tác giả: Winny

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324440

Bình chọn: 8.5.00/10/444 lượt.

tiếng trừ lương thì quờ quạng như gà mờ đi xuống giường.

Dù rất muốn ngủ nhưng mà… trừ lương cơ, biết làm sao? Chỉ 5 phút sau, Minh Minh xuất hiện chỉnh tề nghiêm túc.

Hắn cùng cô đi làm.

Tin tức lan nhanh khắp công ty.

Minh Minh đã ở lại biệt thự tổng giám đốc 1 ngày, hôm nay lại còn đi cùng nhau.

Rõ là có gian tình.

Minh Minh trông khờ khờ như vậy mà ra tay cũng thâm độc, người có vợ cũng không tha.

Cái này gọi là kế “Điệu hổ ly sơn”, tỏ ra mình rất khó chịu với tổng giám đốc, ngầm gây chú ý với tổng giám đốc còn có thể đánh lừa sự phòng thủ của các cô cái xung quanh.

Quả thật rất tuyệt vời!– Minh Minh à, có phải em và tổng giám đốc chỉ là bạn cùng lớp không vậy?- Chị Lam hỏi cô.

Minh Minh vẫn không hề hay biết chuyện đang đồn thổi ầm ầm trong công ty.

Minh Minh nghĩ ngợi 1 chút rồi mới gật đầu, có hơn 1 chút, từng yêu nhau, từng chia tay, bây giờ quay lại.

Mọi người trong phòng nhìn được ánh mắt nghĩ ngợi đó thì biết ngay Minh Minh đã nói dối.

Nhưng Minh Minh thì đã nói dối gì đâu?Giờ nghỉ trưa, Minh Minh còn…bí mật lên phòng giám đốc.

Chuyện quá rõ rồi, sao trăng gì nữa! Minh Minh và giám đốc Thanh Tuấn có gian tình, là đôi cẩu nam nữ, gian phu dâm phụ.

Mấy cô còn đồn thổi ác ý, khi đi ngang qua phòng giám đốc còn nghe tiếng nam nữ cười đùa rất vui vẻ.

Haiz, đúng là miệng lưỡi thế gian mà, vừa cay, vừa độc.

.

.

Thử yêu côn đồ – Chương 37​Tan ca, Minh Minh vui vẻ thu dọn chỗ làm việc để về nhà.

Kiến Quốc gọi cho cô.

Minh Minh bắt máy:– A lô?– Cậu rãnh không? Chúng ta đi ăn kimbap, tớ sẽ khao!– A, rãnh.

Tất nhiên rồi! Quán cũ à?– Đúng rồi!– Oke, tớ đến đó trước nha!Minh Minh tắt máy cho điện thoại vào túi hí hửng bắt taxi đến điểm hẹn.

Tổng giám đốc chỉ vừa rời đi 1 chốc, trở lại thì Minh Minh đã không cánh mà bay.

Hơn nữa, cô cũng quên luôn là tối nay sang nhà hắn ngủ, sáng mai phải bay sớm.

Hắn gọi cho cô, Minh Minh không bắt máy.

Máu nóng sôi đến đỉnh điểm, hắn dò tìm định vị của cô rồi phóng chiếc xe mui trần đến đó…– Cậu ăn nhiều vào, tớ cũng vừa xin việc vào công ty Minh Tuấn, công ty đang mở chi nhánh nên cần nhân lực, tớ nhờ bà chị họ xin giúp và đã thành công.

Tớ khao cậu để chia sẻ niềm vui!- Quốc Thiên gắp cho Minh Minh miếng kimbap.

Minh Minh má miệng để cậu đút vào, cô và cậu cũng đã quen với những hành động này, không có gì là quá thân mật nhưng mà .

.

.

đối với ai kia thì có đó.

Hắn đẩy cửa quán ăn vào, kéo ghế ngồi cạnh Minh Minh.

Minh Minh đang nhai miếng kimbap thấy hắn xuất hiện thì suýt nghẹn.

Quốc Thiên cũng ngạc nhiên không kém cô.

Hắn nở nụ cười nhìn Minh Minh:– Em ăn ngon quá nhỉ?– Cậu về rồi sao?- Quốc Thiên ngay lập tức hỏi chen vào để giải vây cho Minh Minh.

Cô hết muốn ăn rồi, hắn hỏi câu đó chẳng khác gì em có muốn uống thuốc độc hay không? Nếu cô gật đầu, cô không toàn mạng nữa.

– Ừ.

- Hắn phớt lờ luôn Quốc Thiên mà kéo cô đứng dậy đi như bay ra ngoài cửa.

Quốc Thiên cũng chạy theo kéo tay cô lại.

Minh Minh đưa ánh mắt “tuyệt đối đừng ngăn lại, không thì cậu sẽ chết đấy” với cậu nhưng Quốc Thiên hoàn hoàn toàn không hiểu nhã ý này.

– Buông ra đi… Minh Minh đang ăn kia mà! Hơn nữa, cậu chỉ là người yêu cũ…– Ai nói với cậu như thế? Cô ấy là vợ tôi!- Hắn giật mạnh tay 1 cái kéo Minh Minh về phía hắn, hắn toàn thắng!– Cậu đừng nói suông có được không? Minh Minh, cậu có muốn ở lại đây không?- Quốc Thiên không chút sợ hãi đối mặt với Thanh Tuấn.

Cậu ta không sợ nhưng Minh Minh thì rất sợ, tên đó đang dùng ánh mắt nóng bỏng như tia laze quét lên mặt cô.

Ôi, nóng quá, lủng mặt mất thôi!– A… Tớ ăn no rồi, tớ đi trước!- Minh Minh kéo tay Thanh Tuấn đi ra khỏi cửa bỏ Quốc Thiên ở lại.

Cậu ta tức tối đá mạnh 1 cái vào cái ghế của quán ăn, Minh Minh đúng là kẻ không biết trời cao đất rộng, cậu đã cố tình giúp đỡ cô ấy vậy mà.

.

.

Minh Minh gục đầu ngồi bên cạnh cái… máy lạnh.

Hắn đang lái xe với tốc độ… ngông cuồng, không thèm đoái hoài tới cô.

Minh Minh bất giác bực bội lên tiếng:– Em chỉ đi ăn với bạn bè thôi!– Ừ!- Hắn ừ nhẹ, thái độ vẫn không “better” chút nào.

Minh Minh nắm chặt tay lại, ước gì cô có thể đấm vào bản mặt hắn.

– Anh đang ghen à? Anh ghen gì chứ? Chẳng phải lúc trước anh cũng đi ăn, hẹn hò, suýt đám cưới với Gia Linh hay sao?- Đúng, ít nhất cũng phải ra uy 1 chút chứ, để hắn lấn át như thế là không được.

– Em có cần phải nhắc lại quá khứ hay không?– Cần chứ!– Minh Minh, em thật cố chấp!– Ờ, thì sao?- Minh Minh vênh mặt, hắn không thèm đoái hoài đến cô nữa.

Minh Minh đột nhiên thấy mình có lỗi nhưng mà không đủ can đảm để xin lỗi.

Đêm đó, hắn vẫn mặc kệ cô như thế, bỏ sang phòng khác ngủ.

Lúc đi trên máy bay cũng vậy, từ lúc làm thủ tục đến khi máy bay hạ cánh hắn vẫn không hé miệng nói nửa lời với cô.

Minh Minh thật muốn khóc mà! Cô… chỉ bồng bột 1 lúc thôi, không thể tha thứ hay sao?Đọc tiếp Thử yêu côn đồ – Chương 38 ​Chương 38: Ép hôn…– Tôi đã có vợ, thì sao nào? -Giọng nói lạnh như băng này, còn ai khác ngoài… tổng tài của công ty chứ.

Minh Minh ngạc nhiên nhìn hắn