Insane
Thử yêu côn đồ

Thử yêu côn đồ

Tác giả: Winny

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324383

Bình chọn: 7.5.00/10/438 lượt.

à thôi.

Tôi ai oán nằm dài trên giường hát vu vơ vài câu tiếng Hoa.

Hắn liếc tôi, sao nào? Tôi đòi ra ngoài thì không chịu, giờ tôi hát cũng không cho sao? Cái tên Chihuahua đáng ghét.

Ghét thế nhưng xa lại nhớ mới chết! T^T– Con Thanh Tuấn dạo này sao rồi?– Sang nhà Thanh Thanh ở rồi, hơn 5 tháng nay chưa gặp nó nữa!- Tôi ngáp dài 1 cái trả lời.

Đột nhiên tôi thấy thân người nong nóng, tôi bật dậy nhìn hắn, thì ra hắn đang soi ánh mắt “rực lửa” vào tôi.

– Lúc trước là em đòi mua, giờ thì bỏ mặc sao?– Em bỏ mặc bao giờ? Chỉ là mấy tháng nay phải học rồi phải đi làm, nên nhờ Thiện Nhân chăm sóc hộ thôi! Công việc của anh cũng ổn định rồi, anh chăm sóc nó nhé, em vẫn bận lắm!– Em điên à?“Á Á Á Á Á Á Á!!!!!!!!!!!!!! Em xin lỗi!” *Hình ảnh quá bạo lực, các đọc giả không nên nhìn và hãy tưởng tượng thật trong sáng nhé!*Sau khi trả đủ “vốn lẫn lời”, tên thối tha kia mới chịu dẫn tôi đi dạo vài vòng siêu thị, tôi cũng chẳng mua gì nhiều, chỉ có: 2 cuốn Hoa Thiên Cốt, vài bọc bim bim, vài hộp thức ăn nhanh chủ yếu là để xem phim ban đêm, vài cái đĩa phim ma, vài cái… vài cái… một ít… blah blah…Hình như hắn đã làm xong tất cả công việc hay sao mà nhàn nhã cùng tôi xem phim ma.

Tình trạng là hắn nằm bên cạnh tôi ngáp ngắn ngáp dài, tôi ôm chặt cái chăn, không mở đèn, chỉ có ánh sáng mờ mờ của ti vi, lâu lâu lại phát ra vài tiếng hú rùng rợn.

AAAAAAAAAAAAAA, tôi giật mình, xém chút nữa xỉu ngang khi nhìn thấy mặt “chú ma dễ thương” xuất hiện trên màn hình.

Tôi quay sang hắn, hắn nói hắn sợ ma kia mà, sao chẳng có chút phản ứng gì thế? Hắn nhìn tôi 1 chút rồi buông 2 chữ tỉnh bơ làm tôi ôm bụng cười ngất :” Sợ quá!” Giọng nói tỉnh của tỉnh, không 1 chút run sợ mà lại nói là sợ quá.

*********Chẳng ai như Minh Minh, xem phim ma mà lại ngủ gật.

Hắn giơ tay bật cái đèn ngủ mờ mờ, tay cầm remote tắt ti vi.

Hắn ôm cô vào lòng, giờ thì khỏi chạy, cô chính thức là vợ của hắn rồi, chỉ là chưa động phòng thôi.

Minh Minh hôm nay có da có thịt hơn, ôm cũng đỡ đau.

Hắn gối đầu Minh Minh lên tay mình, rất nhẹ nhàng.

Minh Minh lại nằm mơ, nói mớ vài tiếng nhưng chủ yếu là kêu cái tên… Chihuahua đáng ghét.

Đúng là con người thích mơ mộng.

Hắn hôn lên trán cô, nụ hôn nhẹ nhàng chứa chất đầy yêu thương.

Minh Minh cũng vòng tay ôm lại hắn, má cô cọ cọ vào mặt hắn, 2 cái má bánh bao của cô đúng là rất êm nha.

Hắn nhắm mắt lại, từ từ chìm vào giấc ngủ.

Minh Minh hé 1 mắt, cái tên này dám hôn trộm cô! Minh Minh mở to hẳn 2 mắt nhìn khuôn mặt mĩ nam bên cạnh mình.

Mắt này, mũi này, miệng này, khuôn mặt này là của cô, tất cả là của cô.

Minh Minh chu môi đặt lên môi hắn, cô chỉ biết bây giờ, cuộc sống cô toàn màu hồng, ngọt ngào lắm, so với đau khổ lúc trước cô đã chịu là rất đáng.

Cô không hề nuối tiếc khi đã yêu hắn, cô chỉ nuối tiếc, mình không tin hắn sớm hơn.

Khóe môi hắn nhếch lên, Minh Minh rụt cổ lại nhắm mắt ngay tức khắc giả vờ ngủ.

” Lợn Lười!” Hắn nhắm mắt, trên môi nở nụ cười trêu chọc, miệng luôn mồm gọi 2 tiếng nick name của cô làm Minh Minh ngượng chết đi được.

Thì ra cả 2 cũng như nhau thôi, đều là những kẻ thích hôn trộm…Thử yêu côn đồ – Chương 38Minh Minh bây giờ mới biết, mấy ngày qua hắn làm việc liên tục để dành ra 1 tuần thảnh thơi cùng cô dạo khắp đất Mĩ.

Minh Minh cảm động suýt khóc, hắn không hành hạ cô là tốt lắm rồi.

Minh Minh ăn được nhiều món ngon, mua được nhiều bộ váy.

Nhắc đến váy mới nhớ, hắn bất mãn về việc Minh Minh ăn mặc không kín cổng cao tường cho nên bực bội nói 1 câu:” Sao em cứ phải mặc mấy bộ váy gợi cảm thế? Trăm kiểu như 1.

Chiếc váy anh tặng em, em chẳng mặc lấy 1 lần…” “Anh tặng em vào 2 năm trước rồi!” ” Anh gửi chung với bộ tóc giả mà!”Minh Minh nghiêng đầu nghĩ ngợi.

Theo lời hắn nói, cái váy được để chung với bộ tóc thì… nghi phạm lớn nhất là lão bà bà đã ngủm mất mà không báo cô 1 tiếng.

Được lắm, thù này phải báo! Minh Minh tự thề thốt trong bụng.

Khi về, Minh Minh cũng quên béng chuyện cái váy, khi tham dự đám cưới của Thanh Thanh thì mới nhớ ra, lão bà bà rinh chiếc váy đi ăn tiệc.

Ức chết mất thôi!**********Mọi người trong công ty bắt tin rất nhanh, tổng giám đốc cùng với cô nhân viên nhỏ cùng nhau.

.

đi bàn bạc công việc 1 tháng ở Mĩ mà chẳng thông báo gì hết.

Minh Minh giờ thì đã rõ, 2 người yêu nhau quan minh chính đại, không sợ ai hết nhưng trong mắt người khác thì vẫn là 2 con chuột ăn vụng.

Minh Minh gục đầu, bước nhanh cho qua khỏi những ánh mắt soi mói đó.

– Minh Minh!– A, Quốc Thiên!- Minh Minh hớn hở nhảy cẫng lên nhưng nhanh chóng nhìn dáo nhìn dác, an toàn!– Khi đi làm gọi tớ là Kiến Quốc.

- Cậu nở nụ cười.

Minh Minh đi ngang cậu khó hiểu hỏi:– Sao lại phải gọi là Kiến Quốc?– Chuyện rất là dài… chủ yếu là do tổng giám đốc cầm quyền, nếu sớm biết cậu phải làm việc khổ sai dưới trướng tên đó thì tớ sẽ không cho cậu đi làm!- Cậu bất đắc dĩ thở dài.

Cũng không phải là khổ sai lắm, cái này là do Minh Minh tình nguyện mà, hơn nữa, cũng có lương và hoa hồng đều đều, khi đi shopping thì có người quẹt thẻ hộ