húc thì phải ôn nhu chứ!– A… A… đau mà! Anh… nhẹ 1 chút!- Minh Minh cắn chặt răng để không la lớn lên.
– Đã nhẹ nhất rồi!– Rõ ràng là anh đang cố tình mà! Đau chết mất… Hức…2 người kia cuối cùng cũng tẻn tò về phòng.
Cái bọn bạo lực, sao mà kêu đau mãi thế?————————Ta là vạch ngăn cách đáng yêu, đừng nghe ngóng chuyện động phòng của người khác nha~~~~———————————–Sáng sớm hắn đã đi làm, Minh Minh thở phào nhẹ nhõm.
Rốt cuộc thì cũng trải qua cái đêm động phòng hoa chúc.
Tối qua trong lúc chạy trốn, Minh Minh bị trượt chân té ngã, thế là hắn chỉ ngồi xoa bóp cái chân bị trật cho cô.
Hải Yến có lần rủ rỉ tai cô:” Lần đầu tiên quả thật…aizz… Tên Huy trông thế mà còn non nớt quá!” Minh Minh thì rất sợ đau, từ nhỏ đã sợ chích thuốc híc híc… Thế là tối qua trở thành vợ chồng rồi vẫn còn trong sáng…Gia Linh gọi cho Minh Minh, cô có linh cảm bất an.
Có phải đưa đứa bé bảo cô nuôi dưỡng? Gia Linh giọng điệu vẫn bình thường, có lẽ là Minh Minh đã quá suy nghĩ thôi.
Gia Linh ngồi trong quán coffee, vừa thấy Minh Minh đã vẫy vẫy tay ngoắc cô lại.
Minh Minh gật đầu chào cô.
– Cậu hẹn tớ ra đây có gì không?– Không! Chỉ là tặng quà cưới cho 2 người thôi!- Gia Linh đẩy hộp qua ra trước mặt Minh Minh.
Cô không vội mở, lễ cưới cô đâu có mời Gia Linh kia chứ, chắc là hắn mời rồi!– Cảm ơn cậu đã nói giúp tớ với Thanh Tuấn, hiện tại gia đình tớ không phải gánh số nợ đó nữa.
Tớ thật tâm chúc phúc cho 2 người!– Hả?- Minh Minh hơi ngạc nhiên, hắn suy nghĩ lúc nào cũng chu đáo, không ra tay triệt đường sống của người khác.
Chỉ có cô là con nít mãi không chịu lớn thôi.
– Tớ đã sớm không còn liên quan đến Thanh Tuấn rồi, cậu đừng lo.
Thấy 2 người hạnh phúc tớ cũng vui lắm!- Ánh mắt Gia Linh dừng trên sợi dây chuyền có lồng chiếc nhẫn trên cổ Minh Minh nhưng rồi dời sang chỗkhác.
Minh Minh cũng vui vẻ trò chuyện với cô…********– Minh Minh!- Thanh Tuấn đi làm về không thấy cô đâu thì gọi lớn.
Minh Minh nửa tỉnh nửa mơ nằm trên sô pha phòng khách, mặt đỏ ửng.
Lúc nãy, cô khát nước muốn uống nước ngọt, thấy cái lon màu xanh xanh tưởng là 7up nên uống luôn.
Hắn nhìn cái lon trên bàn thầm cảm thán thật lâu.
Hắn bế cô vào phòng, Minh Minh ngớ ngẩn cười ha hả.
Hắn véo mũi cô 1 cái rồi thả lên giường.
Minh Minh ôm cổ hắn cứng ngắc không chịu buông, hắn kéo tay cô ra cô lại càng siết chặt.
Minh Minh đưa đôi mắt to tròn ươn ướt nhìn hắn:– Em không biết mình tu mấy kiếp mà lấy được anh nữa! Anh có công việc rất tốt, lại rất biết nghĩ cho người khác!– Say rồi khùng à?- Hắn muốn phì cười ngay tức khắc nhưng cố nén lại.
Minh Minh nhắm mắt lại định ngủ.
Hắn cúi xuống hôn nhẹ vào mặt cô, Minh Minh đưa môi mình lần tìm môi hắn hôn say đắm.
Hắn cười thầm, hành xử nhanh không thì vuột mất thêm 1 lần nữa.
Minh Minh buông cổ hắn ra quay sang hướng khác, mắt nhắm nghiền.
Cảm nhận được làn môi nóng bỏng di chuyển khắp người, Minh Minh khó chịu hét lên:– Thanh Tuấn, mày phiền chết đi được! Ai cho mày vào phòng tao hả? ( Nàng nghĩ hắn là con chó =)))))~).
Hắn không đáp, từ từ cởi áo khoác của mình.
Minh Minh mở to mắt nghiêng đầu nhìn hắn rồi cười ha hả:– Là anh sao? Sao anh đẹp trai thế? Anh là chồng em đúng không? Không phải, a, phải phải mà…- Hắn hung hăng chặn cái môi nhiều chuyện ấy lại.
Minh Minh đẩy hắn ngã xuống giường:– Em sẽ làm thịt anh!———Lần này ta xuất hiện đúng lúc rồi, đừng có nghe ngóng nữa————Ánh nắng chiều nhẹ buông, hắn cõng Minh Minh trên lưng.
Cô ôm cổ hắn.
Cả 2 tạo nên bức tranh hạnh phúc, xinh đẹp khó cưỡng.
– Anh không có đủ tiêu chuẩn làm bạn trai em!– Nhà mặt phố, bố làm to.
Tiêu chuẩn 4G, không tiếp chân dài não ngắn đặc biệt là côn đồ lưu manh?- Hắn lặp lại vanh vách, Minh Minh bật cười khanh khách như đứa bé, sao hắn nhớ dai thế nhỉ?– Anh là chồng em chứ không phải bạn trai!– Anh là ngoại lệ, biết rồi mà!Thật ra từ lúc yêu hắn, Minh Minh nhận ra có rất nhiều điều ngoại lệ, cô có thể ngắm hoàng hôn như 1 thói quen nhưng cũng có thể bỏ, cô rất ghét mưa nhưng rất thích đi trong mưa cùng hắn… Đôi khi tình yêu cần rất nhiều điều ngoại lệ, yêu tên côn đồ cũng không có gì là ghê gớm…– Em cũng đâu đủ chuẩn làm bạn gái anh đâu chứ!– Hả? Nhưng mà em là vợ anh…– Vẫn là không đủ chuẩn…– Anh muốn chết à?Ánh nắng chiều nhảy múa trên hàng cây công viên.
Hạnh phúc đơn giản vậy thôi!—————————–End——————————
