à do Minh Minh không hấp dẫn hay do tên kia có vấn đề sinh lí ? Lửa gần rơm lâu ngày cũng cháy, tại sao cái đôi này trong sáng quá mức thế nhỉ?– Thật! Tao có giao kèo, khi nào đám cưới thì mới động phòng hoa chúc, càng lâu càng thú vị mà!- Minh Minh cười híp mắt, thật hết nói nổi, cô đang nghĩ cái quái gì vậy? Càng lâu tình cảm càng nhạt phai nhé!- Đừng nói chuyện của tao nữa, mày và anh Huy sao rồi?– Sao?- Hải Yến bất giác ngạc nhiên ngẩng đầu lên nhìn Minh Minh.
Nhắc đến anh tim cô lại đau thắt lại.
Người ta đâu có ý gì với cô đâu chứ!1 đứa em gái không hơn không kém, mãi mãi là vậy…– 2 người ở cạnh nhau lâu như vậy, 3 năm rồi còn đâu… Sao cả 2 vẫn im thinh thế?– Biết gì mà nói.
Chúng tôi hoàn toàn trong sáng… Hơn nữa… anh ấy có bạn gái rồi…- Hải Yến khó nhọc nói ra câu cuối rồi đi nhanh.
Minh Minh há hốc mồm, anh Huy có bạn gái rồi á? Hôm bữa có nói chuyện với anh ấy, hình như anh ta cũng có để mắt đến Hải Yến, chỉ là không dám tiến lên thôi.
Tại sao đùng 1 cái lại có bạn gái chứ?Hải Yến mất hết cả hứng nên về trước.
Minh Minh cũng lủi thủi đi về, tình cờ bắt gặp mấy đàn “cò trắng” vừa đi học vừa tíu tít nói chuyện.
20 tuổi, cô vẫn chưa học hết đại học, hay là xin học lại nhỉ? Minh Minh vẫn nhớ trường lớp lắm dù quanh đây ai cũng chẳng thèm đếm xỉa đến việc lên giảng đường.
Cũng lâu rồi Minh Minh chưa đến công ty cũ.
Dạo này công ty Minh Tuấn mọc lên như nấm, trụ sở có ở khắp mọi nơi, đi tìm giám đốc thì phải gọi trước nhưng toàn thư ký bắt máy.
Không thì máy bận, khóa – Anh ấy cũng rất lãng mạn!Ờ thì lãng mạn, quẳng tờ giấy đăng kí kết hôn lên cho bàng dân thiên hạ xem, ra mắt ba mẹ vợ thì tùy tiện dùng tiền.
Sao cô lại có người chồng như thế này nhỉ?– Thế thì tốt, sao 2 đứa chẳng chịu tổ chức đám cưới thế này? Ta chờ muốn còng lưng rồi…– Mẹ còn rất trẻ mà, con nghĩ vẫn chưa đến lúc…- Minh Minh cũng còn rất trẻ.
So với mẹ thì chắc chỉ bằng phân nửa số tuổi của bà.
– Mẹ đã 45 tuổi rồi… Ta lấy ba Thanh Tuấn từ lúc 19, đến 23 thì có Quang Huy, 2 năm sau lại có Thanh Tuấn.
Con cũng nên nghị đến chuyện con cái rồi! Mấy đứa con nít bên nhà Hải Yến không phải rất dễ thương sao?Lúc trước, do có lần Hải Yến đi cùng Minh Minh, bà thấy Hải Yến vừa xinh đẹp, vừa nết na thùy mị nên cũng rất thích.
Không ngờ, Quang Huy con bà cũng có quen biết, em nó 20 tuổi đã tự ý đăng kí kết hôn không cần người khác thúc giục.
Nó thì ngược lại, 22 tuổi vẫn ôm khư khư 2 cái chữ “cô đơn”.
Sau vài lần tra khảo, Hải Yến quả thật có ý với con bà, nhưng mà, lại chối bay chối biến.
Có hôm, bà còn về nhà Hải Yến chơi.
Minh Minh nghĩ đến những đứa nhóc đáng yêu ở nhà Hải Yến.
Bi,Bo, Bon, Bin, Bun, Boi, đều rất ngoan ngoãn, đứa nào cũng béo tròn trùng trục làm cô muốn có con quá đi!!! Minh Minh chép miệng vài cái, cô cũng chẳng biết nói gì hơn.
Lần nào lão bà bà cũng kèm cô vào thế hiểm.
Cô đành cười giã lã vài cái cho qua…*********– Thanh Tuấn ơi, Thanh Tuấn à, anh muốn có con không?- Minh Minh nằm trên giường ôm con gấu bông bẻ bẻ 2 cái tay nó.
Lời nói của mẹ hắn quả thật có tác dụng không ít! Hắn nằm bên cạnh xoay ra ôm cô:– Em muốn sao? Chúng ta thử nhé!– Nhưng khi sinh sẽ rất đau… Nếu sinh khó sẽ phải mổ bụng, khi đó sẽ để lại sẹo, xấu chết được!- Minh Minh quay sang nhìn hắn.
– Vậy không cần sinh…- Hắn vuốt vuốt tóc dẫn dụ Minh Minh.
( Lâm Phong chỉ là 1 thất bại của “sản phẩm ngăn cách” =)))))~)– Nhưng mà… không có con khác nào tuyệt tự?- Minh Minh cựa người quay mặt đối diện hắn.
Thanh Tuấn nhếch mép:– Gia đình anh có 2 người mà.
Còn anh Huy!– Nhưng cũng không được… Mà thôi, để vài năm nữa tính!- Minh Minh dẹp bỏ chuyện đó qua 1 bên.
Hắn chán nản gật đầu.
Minh Minh vừa ngốc lại vừa con nít, lâu lâu thì chín chắn được 1 chút nhưng hầu như là ngô nghê.
Dạo trước, chẳng biết nghe lời ai bảo rằng cô không hấp dẫn nên đến giờ vợ chồng vẫn còn “trong sáng”.
Thế là, đêm đó Minh Minh mặc bộ váy ngủ cực sexy lạng qua lạng lại trước mặt ai kia.
Đến khi lưng chạm giường thì khóc lóc van xin, miệng cứ bảo sợ đau.
Thế là đến bây giờ không dám đùa kiểu đó 1 lần nữa.
– Em học đại học vẫn chưa xong, hay là đăng kí học lại nhé?Hắn nhắm mắt gật gật đầu.
Minh Minh đưa 2 tay giở con mắt hắn ra.
Hắn giơ chân gác lên người cô.
Minh Minh cố gắng vươn chân lên gác qua người hắn.
Cả đạp qua đạp lại nhưng Minh Minh thua thiệt là cái chắc rồi.
Hắn chồm qua người cô:– Bao giờ anh mới được “động phòng”?– Đám cưới đã.
- Minh Minh ước tính, ít nhất 3 4 năm nữa mới tới.
– Hôm nào bảo em đi chụp ảnh cưới lại viện đủ lí do.
Anh không chờ được nữa!- Hắn hung hắn cắn vành tai cô.
Minh Minh đẩy hắn ra đứng dậy phòng thủ:– Tránh.
Anh là con sói hay con người vậy? Bữa nào cũng đòi ăn thịt sống!– Con Chihuahua!- Hắn nhảy tới, Minh Minh la hét chạy quanh phòng như 2 đứa con nít rượt đuổi.
Bao giờ thì cục nợ đời hắn mới lớn đây? Đêm nào cũng phải rượt cô chạy quanh phòng cho đến khi hắn bỏ cuộc, còn không thì Minh Minh khóc hu hu mới ngủ được.
Dạo này cô cũng không cho ôm, không cho hôn như
