hư đứa con nít, hắn nhìn cô hừ lạnh 1 cái.
Cô lo âu nhìn sang cặp vợ chồng chính thức bên cạnh.
Sau khi Thanh Thanh đồng ý cho nói, Thiện Nhân vừa thấy tức cười vừa thấy ngại ngại với phu nhân:– Anh thích Thanh Tuấn!“Khụ… khụ…” Hắn vừa đưa ly cafe lên miệng uống bị lời nói của Thiện Nhân làm cho họ sặc sụa.
Minh Minh đã sớm biết nên cũng không quá ngạc nhiên nhưng mắc cười tột độ, miệng ngoác tận mang tai cười ha hả.
– Cậu cẩn thận cái miệng đấy!- Hắn liếc Thiện Nhân hăm he.
Thanh Thanh là người đáng thương nhất ở đây, chưa kịp định thần.
Quang Huy với Hải Yến cười như bị trúng gió, Thiện Nhân gãi gãi đầu nhìn Thanh Thanh.
Cô thở hắt ra 1 cái, loạn hết rồi, không ngờ nha!!!– Em đã sớm biết rồi, chắc anh cũng biết nên tác thành cho 2 người đó à?- Minh Minh lấy 2 cái tay be bé của mình chỉ chỉ vào má của hắn.
Đúng là làm mất tôn nghiêm của tổng giám đốc mà! Hắn đẩy tay cô ra sắc mặt vẫn lạnh như tờ không trả lời.
Minh Minh bĩu môi, mặt chảy xệ xuống.
Mọi người cứ tiếp tục bàn bạc chuyện cưới hỏi của Hải Yến cho đến khi chạng vạng tối.
.
.
**********Lễ kết hôn của Hải Yến rất hoành tráng, thánh đường vang vọng sóng nhạc cực đại, bày trí cứ như những lễ cưới của nhà quý tộc Anh.
Thanh Tuấn có mơ cũng không ngờ, bằng lòng đợi cô bạn thân của Minh Minh 3 năm nhưng người ta lại cho cái bọn này ăn tiệc trước.
Thiệt là quá tức giận mà!Minh Minh hôm nay cực kỳ vui, uống rượu như uống nước lã.
Thanh Tuấn thầm cảm thán trong lòng, tối nay lại phải làm nô dịch của ả này nữa rồi.
Minh Minh thích thú la hét, reo hò đủ kiểu, nhưng tiệc chưa tàn đã ngủ li bì.
Tội nghiệp tên Chihuahua phải tha cái xác về, chăm sóc cả đêm.
Nào là quá nóng, nào là quá lạnh, nào là muốn ói, nửa đêm còn bật dậy xem ti vi nhưng mắt nhắm nghiền, ngáy khò khò, tắt ti vi xong lại bắt lên.
Ta hận!**********Rốt cuộc thì ngày ấn định lễ thành hôn của Minh Minh cũng đến.
Hôm nay là ngày vui nên… cô không uống rượu.
Lễ thành hôn của 2 người hoàn toàn khác với 2 cặp đôi trước.
Không thánh đường, không cha sứ, là lễ đám cưới truyền thống của Việt Nam.
Minh Minh mặc chiếc áo dài đỏ thắm được cách tân cực kỳ điêu luyện và tinh xảo.
Hôm nay Minh Minh xinh đẹp lấn át tất cả mọi người rồi.
Thanh Thanh vừa sinh xong nhưng vóc dáng đã lấy lại được nhanh chóng, cả 2 quẳng đứa con ở nhà nhờ người khác chăm sóc, mình thì đi ăn tiệc cưới.
Hải Yến với Quang Huy cũng đến, cả 2 phải chia nhau ra người đàn gái, kẻ đàn trai bưng “hàng”.
Quả thật như lời Thanh Tuấn nói, hắn mang trầu cau mâu quả đến rước nàng về dinh thật! Tuy lễ cưới không như cô tưởng tượng nhưng mà… nó còn vượt hơn ấy chứ!Thanh Tuấn mặc áo dài khăn đống cực phong độ, khóe môi nhếch lên dửng dưng, những cô gái dự lễ thầm trách phận mình không được sung sướng như Minh Minh.
Cô và hắn cúng bái tổ tiên, sau thì dâng trà, dâng nước cho cha mẹ.
Minh Minh không ngờ hắn liên tục đi Mĩ thế mà vẫn có tâm ý hướng nội, làm cho người qua không thể tin được.
Cổng biệt thự được bài trí 2 cây chuối làm cổng nhưng kiểu dáng cực kỳ cao sang, quý phái của tầng lớp thượng lưu.
Bàn ăn được bố trí 1 kiểu bàn trắng phối nơ vàng, tạo sự đồng bộ đẹp mắt.
Ai dự tiệc cưới xong đều bảo sẽ làm 1 lễ cưới như thế này! Vừa dân dã, vừa không kiểu cách, kiêu kì.
Đám Chihuahua bây giờ ai cũng có công danh việc làm hẳn hoi, có người còn dẫn theo mấy cô bạn gái.
Tên Hiếu vẫn lẻ bóng, chắc có lẽ trời trừng phạt hắn! Nhìn thấy Hải Yến hiện nay thì lòng tiếc hùi hụi.
Minh Minh ngồi trong phòng ngủ mở mấy món quà của bọn tiểu quỷ tặng.
Đúng như cô đoán, quà cũng không được đàng hoàng cho lắm.
Vợ chồng “mặt dày” Thanh-Nhân tặng bộ váy ngủ bằng ren màu đen cực sexy.
Yến-Huy thì tặng cái đĩa thì phải.
Minh Minh cũng không nghĩ ngợi nhiều mở lên xem.
Thanh Tuấn vừa tắm xong, tóc vẫn còn ướt bảo Minh Minh sấy hộ.
Minh Minh cũng vâng lời theo.
Ti vi bắt đầu chiếu, Minh Minh thầm cảm thán trong lòng, cái cặp vợ chồng tưởng chừng hiền lương thục đức còn ra tay độc hơn cả cái đôi “mặt dày”.
Thanh Tuấn nhìn cô, ánh mắt khó hiểu có ý cười, khóe miệng cũng cong cong lên.
– Minh Minh à, không ngờ em lại muốn chủ động!- Cô đứng dậy tắt ti vi, mặt đỏ ửng.
Cái bộ phim chết tiệt, thế nào mà để nữ chủ động thế? Minh Minh mặc bộ quần áo pijama con gấu nhìn y chang đứa con nít, 23 tuổi cũng như lúc 16 17, quả thật là không thể có tà tâm, chắc là cô sợ nên chuẩn bị trước!Minh Minh dở khóc dở cười nhìn hắn, xem cũng lỡ xem rồi, hơn nữa, hôm nay là… hôm động phòng hoa chúc.
Ghê quá đi mất!!!!!!!!!! Minh Minh tiếp tục chiêu cũ, kẻ đuổi người chạy.
Cái đám này làm gì ầm ầm trong phòng thế nhỉ? Bố mẹ chồng lấy lí do đi Mĩ về muốn vun đắp tình cảm cho con cái nên ở tạm nhà hắn vài hôm nhưng thực ra là để… nghe ngóng.
– Á, đau quá! Đau chết mất!- Minh Minh hét lớn lên.
2 người ở ngoài nhìn nhau cười tủm tỉm.
– 1 chút sẽ hết! Đâu phải lần đầu đâu mà la hét ầm ĩ thế?- Giọng hắn bực dọc.
Haiz, thằng đấy đúng là không biết ngọt ngào, thương hoa tiếc ngọc gì hết.
Đêm động phòng hoa c