trước, với lí do duy nhất “sợ tiến xa hơn”… TRỜI ƠI, NGÓ XUỐNG MÀ COI!Thử yêu côn đồ – Chương 39***********– Minh Minh, trang điểm như thế này đủ xinh hơn Hải Yến chưa?- Thanh Thanh xoay người đưa mặt cho Minh Minh xem.
Cô giơ 2 ngón tay cái lên biểu thị là được rồi.
Hải Yến tựa người vào tường dẩu môi:– Cậu đang mơ à?– Đang tỉnh! Bà mẹ họ chứ không phải do bà Thảo tạt axit, cái lưng phải điều trị thời gian dài thì đã sớm tổ chức đám cưới rồi!- Thanh Thanh hậm hực chửi 1 tiếng.
Thiện Nhân đẩy cửa vào:– Đến giờ làm lễ rồi!– Được rồi, ra ngay đây!- Thanh Thanh vẫy tay rồi đứng dậy.
Minh Minh cầm váy cô dâu lật đật theo sau.
Tiếng nhạc rình rang trên thánh đường làm Minh Minh cảm thấy nôn nao, lúc trước cô cũng thường… mơ thấy thánh đường này.
Tên Thanh Tuấn đó kéo tay cô vào ngồi cạnh hắn:– Người ta chưa đăng kí kết hôn mà đã cưới rồi đấy!– Kệ người ta đi! Nhiều chuyện thế không biết.
- Minh Minh làu bàu trong cổ họng nhưng đáng tiếc, tên kia đã nghe thấy hết rồi.
Không trốn thoát được đâu!Quang Huy đến hơi trễ.
Anh ta đi cùng 1 cô gái nào đó.
Minh Minh quay sang nhìn Hải Yến, cô ấy đang chăm chú theo dõi Thanh Thanh và Thiện Nhân.
Thực chất, cô đang cố tính phớt lờ cặp đôi vừa mới đi vào.
Cha sứ nhanh chóng đọc tuyên thề, cả 2 chính thức làm vợ chồng trong tiếng vỗ tay chúc mừng không ngớt.
Đến phần bắt hoa, mọi người chen lấn tranh giành, riêng Minh Minh nép 1 qua bên.
Cô vẫn chưa muốn đeo gông vào cổ.
– Tôi bắt đầu ném đây!- Thanh Thanh cười híp mắt ném bó hoa.
Bó hoa theo trớn bay thẳng về phía Minh Minh, lần này không ai nhận được hoa là cái chắc.
Bỗng nhiên hắn đứng dậy giơ tay cầm lấy bó hoa.
Xung quanh mọi người ồ rộn lên, không ngờ giám đốc chuỗi khách sạn Minh Tuấn lại lãng mạn như thế.
Hắn đưa bó hoa trước mặt Minh Minh:– Bao giờ mới chịu tổ chức đám cưới hả?– 2 3 năm nữa… Em rút ngắn 1 năm!- Minh Minh nở nụ cười trẻ thơ.
– Không được.
Chuyện này do anh quyết định!– Không mà!- Minh Minh hoảng hốt hét lên.
– Em dám làm loạn ở đây sao?- Hắn gầm gừ trong cổ họng.
Hức, Minh Minh rụt đầu lại oán hờn.
Hải Yến thấy rất ghen tỵ với Minh Minh, lửa gần rơm lâu ngày cũng béng, mưa dầm thấm đất chắc chẳng dùng với cô.
Cô ngoảnh đầu nhìn đôi trai gái đang cười đùa mà lòng thắt lại.
Con người quả thật kì lạ, cái đáng nắm giữ thì không nắm, cái phải vứt đi thì không vứt.
Quang Huy biết Hải Yến đang nhìn anh nên có chút gượng gạo nhìn cô nở nụ cười.
Cô không khách khí quay đầu đi nơi khác.
Mọi người cùng ăn tiệc, Hải Yến nhẹ nhàng thông báo:– Ngày mai tớ sẽ lên máy bay sang Mĩ rồi.
Chắc có lẽ 3 năm sau mới trở về…Đôi đũa trên tay Minh Minh rơi xuống đất.
Sao Hải Yến đã có kế hoạch đi Mĩ nhưng bây giờ mới thông báo? Minh Minh rất muốn khóc ngay lập tức, bạn bè thân thiết bao nhiêu năm, bây giờ nó lại bỏ cô đi tận 3 năm.
– Này người đẹp, tớ đi cùng cậu!- Quốc Thiên nháy mắt với Hải Yến, cô hừ lạnh:– Tớ đi du học, khi nào thành danh sẽ về!– Hức, sao ai cũng thích đi Mĩ thế?- Mắt Minh Minh rơm rớm nước mắt trực khóc.
Hắn đưa khăn giấy cho cô, dáng vẻ không có gì là lo lắng cô sẽ rơi lệ.
– Hải Yến à, nhớ phải bảo trọng nhan sắc, không khi về tớ nhìn không ra!- Thanh Thanh lại như thế nữa rồi, ngoài miệng chua ngoa nhưng thật tâm cũng là ý tốt.
– Yến…- Quang Huy hơi sững người nhưng nói tiếp.
- Có thể em cần nghĩ kĩ hơn, du học sẽ rất buồn chán!– Em đã nghĩ kĩ rồi.
Nếu cứ nghĩ mình sẽ buồn chán chắc chắn sẽ không thành danh đâu.
Mọi người yên tâm, tớ sẽ cố gắng về sớm!Minh Minh òa khóc nức nở.
Hắn vỗ vỗ vai Minh Minh.
Quang Huy ngã người tựa lưng vào ghế trầm mặc.
*********– Đừng đi mà, Yến ơi, hụ hụ…- Minh Minh tiễn Hải Yến ra sân bay mà khóc như phải đưa tiễn … người chết.
Hải Yến vỗ vai cô trấn an:– Tao sẽ chat với mày qua facebook!– Không, mày đừng đi mà!!!!- Minh Minh lắc đầu nguầy nguậy ôm chặt cô.
Thanh Tuấn lắc đầu kéo cô ra.
Người của Hải Yến toàn nước mắt là nước mắt.
Thanh Thanh, Thiện Nhân, Quốc Thiên cũng chào tạm biệt Hải Yến.
Cô lóng ngóng tìm bóng dáng ai đó nhưng chẳng thấy đành quay bước lên máy bay.
– Hải Yến, Hải Yến… Em đừng đi, chúng ta nói chuyện cho rõ đã!- Hải Yến quay đầu lại nhìn anh.
Quang Huy chạy về phía cô.
Ít ra cũng gặp được anh lần này.
– Em đi Mĩ là vì cớ gì? Có phải do anh đã có bạn gái không? Anh thật sự vẫn chưa có bạn gái.
Em đừng đi nữa!Hải Yến hơi ngẩn người vì câu nói này của anh.
Tuy nhiên, cô nở nụ cười rồi kéo va li lên máy bay.
Điện thoại Quang Huy nhận được 1 tin nhắn.
” Hải Yến”: Em không phải đi vì chuyện đó.
3 năm sau, nếu anh vẫn chưa có bạn gái, chúng ta yêu nhau nhé!Anh nóng nảy đá chân vào không khí phía trước.
Là do anh không đủ can đảm tiếp nhận thêm tình yêu mới, là anh đã làm cô buồn.
Minh Minh vỗ vỗ vai anh, mũi vẫn hít khịt khịt:– Là do anh quá ngu ngốc thôi!- Cô quay người đi về, vừa đi vừa khóc như con nít bị giật kẹo.
3 năm không phải khoảng thời gian quá dài.
Anh nhất định sẽ chờ cô quay về.
Anh sẽ nói với cô tiếng xin lỗi cũng như mong muốn của mình.