Đại Tuyết Sơn này, ngươi còn có thể tìm đâu ra đối tượng hợp tác tốt hơn ta chớ?”
“Hừ!” Tuy đó là lời nói thật, nhưng Đường Hoa vẫn cứ kiên quyết tỏ vẻ khinh bỉ ả lười này, bởi vì thật ra chính bản thân hắn cũng muốn được làm một kẻ lười như thế. Coi người ta có khoái không kìa, bố trí một cái trận pháp, thế là cứ có địch nhân nào tiến vào là sẽ phát hiện ra ngay, còn trâu bò hơn cả radar nơi trận địa nữa, sau đó chỉ cần báo lại vị trí của địch nhân là xong rồi. Nói thực, Đường Hoa vẫn có phần bội phục Tinh Tinh, vì nàng có thể rèn luyện loại nghề nghiệp lạ này đến mức dũng mãnh như vậy. Nhưng mà suy nghĩ này Đường Hoa sẽ không nói ra, bởi nếu không người ta lại càng cho rằng đi ăn chực kinh nghiệm là chuyện đáng phải làm nữa.
Hiệu suất rất là cao, cái trận ghẻ này của Tinh Tinh đã đề cao thuộc tính lửa của Đường Hoa, mà phụ cận khu này lại không có người chơi khác, nên quái vật mọi hướng đều bị hấp dẫn cừu hận đến chỗ gian nhà nhỏ này cả. Lại thêm phần Tinh Tinh đọc tọa độ của chúng, thế là chưa đến ba ngày thời gian, cấp bậc của Đường Hoa đã là 59 rồi. Dựa theo hiệu suất này mà phán đoán, vậy nhiều nhất bốn ngày là có thể lên tới cấp 60.
* * * * * *
“Đài phát thanh nhân dân Đại Tuyết Sơn thông báo: bởi vì nguyên nhân xx, đài khí tượng Song Kiếm đưa ra cảnh báo tuyết lớn cấp màu vàng, khu vực trung bộ và trung tâm của Đại Tuyết Sơn ngày mai bắt đầu xảy ra bão tuyết lớn hai tháng mới có một lần. Bão tuyết sẽ kéo dài đến ba ngày, đánh quái sẽ được kinh nghiệm linh lực gấp đôi, tỷ lệ rớt đồ tăng gấp đôi, hy vọng mọi người sẽ chơi đùa vui vẻ – dưới tình huống không bị đóng băng chết.”
“Sự kiện nhân đôi!” Một nam một nữ cùng lấp lóe ánh sao trong mắt. Thật là ra đường dẫm phải phưn rồi. Dựa theo hiệu suất thế này mà tính, vậy sau khi qua bão tuyết Đường Hoa có thể gần đến cấp 61 đấy, nghĩa là mình đã có vốn liếng để chết vài lần rồi. Thật là ăn ở tốt thì ông trời cũng giúp mà.
Vì thế một nam một nữ bắt đầu nghỉ ngơi. Đều là kẻ lười cả mà, nghe nói có sự kiện nhân đôi, tất nhiên phải để dành sức cho lúc đó chứ. Có điều cũng bởi vì vậy nên mới có thời gian tổ chức tiệc nướng. Khi phân phối công tác, Tinh Tinh vì có kỹ năng bói toán nên bị phân phối đi nhặt vật liệu gỗ. Tinh Tinh phản đối, yêu cầu chơi búa kéo bao, thế là từ thể loại một lần phân thắng bại, tới thể loại ba lần hai thắng rồi chín mươi chín lần năm mươi thắng, Tinh Tinh không ăn được một lần nào cả, đành bất đắc dĩ xách theo tiền đồng lang thang trong tuyết tìm củi lửa.
Đường Hoa lấy từ trong túi Càn Khôn ra một cái giá nướng, hai con gà sống, một mớ bắp ngô, ba lốc bia lon, hai chai rượu đế, một đống khoai lang, một con dê đã làm thịt sẵn, 1/3 con trâu, một ít nội tạng của các loại động vật, các thứ gia vị. Ngoài ra còn có một ít hạt bo bo, một ít trái cây, một ít bánh ngọt, v.v… do Tinh Tinh mang theo nữa.
Nói túm lại là trong túi Càn Khôn của hai người có một nửa là chứa mấy cái thứ phi trò chơi này. Đường Hoa gọi nó bằng một cái tên mỹ miều là ‘Sinh tồn ngoài dã ngoại’. Người không phải là không biết hưởng thụ, chẳng qua do không biết có nên hưởng thụ hay không mà thôi.
Tinh Tinh thật là trâu, mang về đến nửa túi Càn Khôn củi luôn, phần nhiều là cành khô nên cứ rót vào một chút rượu đế là chuyện nhóm lửa trở nên đơn giản vô cùng.
* * * * * *
Gió lạnh gào thét, tuyết bay đầy trời, một vùng ngút mắt là tuyết, có hai người uống bia ăn đồ nướng, ngự kiếm như ở ngoài trần thế, rất là tiêu sái. Tâm tình của hai người đều vô cùng vô cùng vui. Có điều giữa cái vui lại có một chút gì đó xấu hổ…
Nếu như đổi lại là Mặc Tinh, Đường Hoa sẽ không xấu hổ làm gì, Mặc Tinh là ‘thằng bạn’ của hắn, hắn chưa bao giờ xem Mặc Tinh là nữ nhân cả, nếu không cũng sẽ không ác tay giam nàng trong tửu lâu đến mấy ngày trời. Nhưng Tinh Tinh lại không phải là Mặc Tinh, không có một chút đặc điểm nam nhân nào cả, nàng thực sự là một người nữ tiêu chuẩn, hơn nữa còn là một người nữ có lực sát thương khá lớn nũa, vì đang ở khoảng giữa của sự thanh xuân và sự thành thục.
Đường Hoa nằm trên phi kiếm nhìn mặt trời mông lung, tay trái cầm một chiếc đùi dê chín bảy phần… Cái này là vấn đề kỹ thuật đấy, bên ngoài thì thấy gần cháy xém rồi, nhưng bên trong vẫn còn máu loãng. Tuy ăn như thế này không hợp vệ sinh, nhưng không thể phủ nhận được rằng nó khá ngon. Dù sao cũng là trò chơi mà, có cạp đồ sống cũng không đau bụng được.
Tinh Tinh thì nằm bên cạnh hắn, mở to đôi mắt trong, tay gối đầu si ngốc nhìn lên bầu trời đầy tuyết bay. Hồi lâu nàng mới thủ thỉ: “Nếu ngươi đẹp trai hơn một chút nữa là được rồi.”
Đường Hoa sờ sờ cái bụng, có vẻ như còn có thể chứa được thêm một ít nữa đấy. Thế là bèn phát ra một cái Hỏa Chú, cuốn một miếng thịt lợn nướng lên, đưa tay ra đã chụp được, sau đó bắt đầu gặm. Hắn biết, con bé này lại đang lẩm nhẩm huyễn tưởng đây.
“Từ hồi nhỏ ta đã ước mơ được nắm tay bạch mã hoàng tử cùng nhau bước đi trong tuyết rơi, rồi ôm nhau trên cánh đồng tuyết, và giữa gió tuyết sẽ…”
“Có ăn đùi dê nướng chưa chín không?”
“Phì! Cảnh trong mộng đang đẹp bi