a, bọn ta rất là tức tối và đau lòng đấy.”
Thiếu Gia tỏ vẻ khinh bỉ: “Mời các ngươi ăn cơm là được rồi chứ gì? Trừ Nhu Mễ ra, ngươi với Nhất Tiếu lần nào đến quán ta ăn mà chẳng phải là ăn chịu? Đúng rồi! Còn tên Gia Tử chết tiệt kia nữa, chưa bao giờ trả tiền cả.”
Bọn họ không trách Đường Hoa vì sao không rong ruổi bên cạnh họ. Mặt này trong trò chơi cũng giống với hiện thực thôi, dạng như Đường Hoa đây cũng tương đương với tổng giám đốc của một công ty nằm trong top 500 công ty lớn nhất thế giới, tuy cũng có thể có một ít bạn bè là tổng giám đốc của các công ty nhỏ, nhưng đối tượng tiếp xúc hằng ngày phần lớn vẫn là các công ty lớn tương đương. Đây cũng giống như câu ‘môn đăng hộ đối’ mà thời cổ người ta hay nói vậy. Bối cảnh văn hóa với phương thức – hoàn cảnh sinh hoạt đều quyết định rằng hai người bất đồng sống cạnh nhau sẽ có nhiều mâu thuẫn. Mà bàn tới phương diện trò chơi, thì ai chơi võng du cũng đều biết, nếu bạn của ngươi level cao, người ta có thể sẽ kéo ngươi theo, nhưng tuyệt đối sẽ không bao giờ khư khư bên cạnh để làm những nhiệm vụ level thấp với ngươi được. Đây cũng chính là nguyên nhân mà rất nhiều nữ nhân ở trong trò chơi muốn tìm lão công. Xin tin ở Hà mỗ, tám phần nữ nhân ở trong trò chơi tìm lão công tuyệt đối không phải là vì cô quạnh hoặc muốn tìm tình yêu đâu. Không tin ngài cứ lập một nhân vật level thấp rồi đi vòng vòng thử coi, xem xem giữa level với tình yêu có phải có quan hệ tuyệt đối hay không.
* * * * * *
10 người đá với 11 người, thành viên đội Mã Hoàng đã sớm quen rồi. Nói thực, số trận mà cả đội đá với đội hình 10 người còn nhiều hơn so với 11 người nhiều, cho nên bây giờ giống như ‘xe nhẹ chạy đường quen’ vậy, phòng thủ với tấn công không hề có bất cứ trì trệ nào.
Đội Mã Hoàng rất thoải mái vượt qua trận này. Sau đó, họ lại tiếp tục quá quan trảm tướng, tuy cũng có trận thi đấu hết sức mạo hiểm, nhưng đã có Đường Hoa gần như hoàn toàn miễn dịch với các kỹ năng khống chế, lại cộng thêm sự trợ giúp của một mớ tiên kiếm thần binh, cuối cùng họ cũng vẫn thủ thắng được. Bất kể đối phương có nghiên cứu họ kỹ càng đến mức nào, họ cũng vẫn quá mạnh. Trong khi một chọi một, có lẽ đội Mã Hoàng sẽ chịu thiệt vì đối phương có thể có một, hai cao thủ, nhưng khi hai chọi hai, ba chọi ba, họ sẽ không bị thiệt chút nào, nếu không sao lại gọi họ là ‘đội ngũ rực rỡ’ được chứ?
Nhưng đến ngày thi đấu thứ năm, cũng là ngày thi đấu cuối cùng, rốt cục họ cũng đã đụng phải một tấm thép. Song Kiếm;
Đến ngày thi đấu thứ năm, tổng cộng còn 16 đội trụ lại được, cũng tức là muốn lấy được chức quán quân thì cần phải đá 4 trận nữa. Mà lúc này cũng đã là thời điểm tập kết của các đội mạnh rồi. Cũng không biết có phải hệ thống đã làm bừa hay không, mà từ đầu giải đến đây không hề có trường hợp nào mạnh chọi mạnh cả, mười đội ngũ hấp dẫn nhất đều đến ngày thi đấu cuối cùng mới đụng phải nhau.
Mà đội Mã Hoàng từ đầu giải đến giờ được xưng là đội rực rỡ nhất cũng phải đụng với đội đầu tiên có khả năng vượt qua được bọn họ: đội Liên Minh.
Đội trưởng đội Liên Minh là Thư Sinh. Tiền đạo là người mà bọn Đường Hoa đều quen biết: Huy Hoàng. Chín tên cầu thủ còn lại đều là những cao thủ được tuyển lựa kỹ càng từ trong bang Nhất Kiếm với Song Sư. Tiêu chuẩn thứ nhất: mỗi người nhất định phải có một thanh tiên kiếm không thấp hơn tứ giai. Tiêu chuẩn thứ hai: level của mỗi người phải vượt qua 50. Tiêu chuẩn thứ ba: ưu tiên cho những người đã từng học qua chiến thuật bóng đá trong hiện thực. Tiêu chuẩn thứ tư: hoàn toàn phục tùng sự chỉ huy của Thư Sinh.
Tiên kiếm tuy ít, hơn nữa yêu cầu của Thư Sinh còn rất là hà khắc, nhưng bằng vào nhân lực với vật lực của hai bang hội lớn, vẫn có thể gom góp được một đội hình như vậy. Trong đó điều khủng nhất vẫn là người nào cũng đã từng kinh qua việc huấn luyện có hệ thống ở bản địa, đã có nhất định nhận thức về chiến thuật, có hiểu biết về bóng đá. Về phần chỉ huy… Thư Sinh là ai? Đầu tiên, chỉ số thông minh của hắn là không thể nghi ngờ, thứ hai, hắn không những nhìn xa trông rộng, mà phần thiện lương cũng không hề nhiều hơn Đường Hoa chút nào cả.
Bởi vậy nếu nói đội Mã Hoàng của bọn Đường Hoa là đội chói lọi nhất, vậy đội Liên Minh này của Thư Sinh chính là đội mạnh nhất trong giải.
* * * * * *
Ngày thi đấu thứ tư kết thúc, các thành viên đội Mã Hoàng cùng nhìn tên của đối thủ đầu tiên ngày mai mà lặng ngắt như tờ. Sát Phá Lang đập tay lên mặt bàn: “Ta đệt! Lát nữa ta sẽ đi hạ chiến thư, vùng ngoại ô phía Đông, Gia Tử, hai người chúng ta chọi với mười một người bên chúng.”
Đường Hoa còn chưa kịp mở miệng, Phong Vân Nộ đã nói: “Ngồi xuống. Ta thấy, cho dù là đánh nhau, hai người bọn ngươi cũng chưa chắc có thể đánh thắng được bọn họ. Những người đó đều là tinh anh trong hai bang hội cả đấy. Mọi người cùng suy nghĩ xem có biện pháp nào không.”
Đường Hoa lắc đầu: “Danh tiếng của Thư Sinh kia không phải tầm thường. Nếu là Nhất Kiếm Cầu Bại, ta đã không ngán rồi. Nói thật, đối phó với Thư Sinh, trong lòng ta không chắc chắn lắm.”
“Lẽ nào chưa gì chúng ta đã nhận