ị lạc bước về phía chủ nghĩa tư bản gian ác kia đấy.” Thiếu Gia hất tóc lên: “Thân là giáo sư vỡ lòng của hắn, kẻ đẹp trai sáng sủa như ta đây rất là cần thiết phải tiến hành giáo dục tư tưởng tiến bộ mới được.”
* * * * * *
“Trận đấu… bắt đầu!” Cuối cùng trọng tài cũng đã thổi còi lên.
“Khoan!” Thiếu Gia ngăn việc cướp bóng của Sát Phá Lang – đang xám xịt hết mặt mày – lại, lấy cây quạt chỉ vào Đường Hoa đang ở cách đó mấy trăm mét, hô: “Ngươi… Qua.”
“Hớ! Đây chẳng phải là Thiếu Gia đó sao?” Đường Hoa cắm đầu cắm cổ chạy qua.
Thiếu Gia đặt tay lên bả vai Đường Hoa, kéo hắn vào giữa đám Thục Sơn, nhẹ nhàng nói: “Ta nói này Gia Tử, nghe nói ngươi đã lập được công lao hãn mã cho phái Côn Lôn, đã giúp người ta lấy được một trong ba hàn khí đấy, có phải không?”
“Nói bậy!” Đường Hoa nghiêm nghị nói: “Tin lá cải đó… Có điều, quả thật cũng có chút quan hệ với ta đấy. Ha ha!”
“Ngươi xem đấy! Ngươi! Thân là đệ nhất cao thủ của Thục Sơn, là kẻ trường kỳ chiếm thứ hạng đầu trong bảng cao thủ, có thời gian rảnh giúp Côn Lôn người ta làm nhiệm vụ môn phái, vậy… Thục Sơn chúng ta thì sao?” Thiếu Gia nghiến răng: “Năm viên linh châu đến bây giờ ngay cả cái bóng cũng còn chưa thấy qua, trong lòng ngươi đã bao giờ muốn đi tìm chưa?”
“Thiếu Gia, chuyện linh châu chẳng phải ta đã từng tìm ngươi báo cáo riêng rồi hay sao? Thổ đã bị La Như Liệt cướp rồi, với tốc độ đó mà muốn cướp đồ từ trong miệng hắn, quả thật khó khăn lắm. Hỏa với Lôi hiện đang ở chỗ Hỏa Quỷ vương, người ta lại trú ở địa ngục, ta đâu có thời gian rảnh để đi đâu. Phong thì ở trên Thiên Đình, ngươi ngon ngươi lên đó xem xem. Còn có Thủy nữa, chỉ nói là ở trên người của hai người nữ, vậy là hai người nào chớ?”
“Ừm, việc này thật đúng là có cái khó khăn khách quan thật.” Thiếu Gia gật đầu, sau đó lại dùng ngữ khí càng nhẹ nhàng hơn, hỏi: “Ta nói này Gia Tử, làm Thục gian cảm thấy thế nào rồi? Có phải rất là hứng thú hay không?”
“Thục gian?” Song Kiếm;
“Có vẻ như đồng chí này còn chưa có ý thức được tính nghiêm trọng trong sai lầm của mình nhỉ.” Thiếu Gia quay qua nói với mấy người khác một câu, xong quay lại: “Gia Tử này, chắc ngươi không thể nào mà không biết kẻ thù số một của phái Thục Sơn chúng ta là ai đâu nhỉ? Ngươi xem, ngươi bình thường có làm chung nhiệm vụ gì với hắn, bọn ta cũng có thể coi như không thấy, nhưng bây giờ ngươi đang giúp hắn đối phó với bọn ta kìa… Trong lòng bọn ta thấy lạnh lắm đó.”
“Ý ngươi nói là ai?”
“Định giả ngu đấy phỏng? Còn ai nữa, chính là đội trưởng Phong Vân Nộ của đội Mã Hoàng các ngươi đấy. Lát nữa hoặc là ngươi cứ tránh qua một bên, còn không thì cứ xử lý hắn ngay trước mặt bọn ta, nếu không cái danh hiệu ‘Thục gian’ kia chắc chắn ngươi không thoát nổi đâu.”
“Phong Vân Nộ? Không đúng đâu… Bên ta đâu có ai tên là Phong Vân Nộ đâu, còn đội trưởng là Mặc Tinh cô nương mà, ngươi có lầm hay không đấy?”
“Không có?” Thiếu Gia giật mình, bèn vội nhìn về phần sân bên kia, mọi cầu thủ bên đội Mã Hoàng nhìn thấy ánh mắt hoảng hốt của hắn thì đều thở dài. “A… Đúng là không có thật… Nhãi con người đừng có mong gạt được ta, dịch dung ta cũng có thể tùy ý tìm ra được đấy.”
Đường Hoa thấy Thiếu Gia định triệu hồi con khỉ nào đó ra, bèn vội ngăn lại: “Đại ca, ngài tiết kiệm chút tiền đi. Ngài không thấy bên đây có bao nhiêu người à?”
“Một, hai, ba… Ta đệt!” Thiếu Gia tức giận bừng bừng: “Lẽ nào ngươi đã biết sẵn bọn ta sẽ tìm ngươi tính sổ, cho nên mới bắt Phong Vân Nộ không được lên sân sao?”
“Ừm… Ngươi cũng có thể hiểu là do ta nhìn vào tình cảm của chúng ta, cho nên mới cố ý bớt đi một người lúc thi đấu với các ngươi, như vậy các ngươi sẽ không thể nói bọn ta khi dễ các ngươi được.”
“Ngươi…”
“Ây cha!” Đường Hoa chỉ tay về phía sau của Thiếu Gia: “Vào rồi kìa!”
Thiếu Gia xoay người nhìn lại, quả nhiên trong cầu môn của đội mình đang nằm một trái bóng, lại nhìn lại vùng cấm địa, Sát Phá Lang đang cúi đầu quay về phần sân đội Mã Hoàng, trông hắn có vẻ đang rất khó chịu, thậm chí đến cả động tác ăn mừng bàn thắng cũng không thèm làm nữa. Thiếu Gia nổi giận, hắn bừng bừng chỉ vào Đường Hoa mắng: “Ngươi thật là đê tiện, thế mà dám lợi dụng thời gian này để đánh lén à?”
Đường Hoa rơi lệ đầy mặt trả lời: “Đại ca, người ta là Sát Phá Lang đó, sẽ không thèm nghe lời ngài hay ta đâu. Người ta đá bóng của người ta, can gì đến ta chứ?”
“Trường Giang sóng sau dồn sóng trước, sóng trước chết ở trên bờ cát.” Nhất Tiếu cảm thán một câu xong vẫy tay: “Gia Tử, không còn việc gì nữa rồi. Có điều vẫn phải nói một tiếng, có cơ hội thì vẫn phải lấy cho được năm linh châu đó. Lúc nào cần bọn ta thì cứ hú một tiếng, hú lúc nào chúng ta đến lúc đó.”
“Được! Xong chuyện ở đây rồi ta sẽ đến Phích Lịch đường Lôi Châu coi coi có thể tìm được La Như Liệt hay không.”
“Được rồi được rồi! Quay về thủ cầu môn nhà ngươi đi, đang truyền hình trực tiếp đó.”
Nhu Mễ cũng ủng hộ: “Cố lên, Gia Tử ca ca.”
“Ừ ừ!”
Thiên Sứ nhìn theo Đường Hoa đang trở về cầu môn, sau đó nói với Thiếu Gia: “Đối với việc ngươi không tin tưởng vào chỉ số thông minh của bọn t
