XtGem Forum catalog
Song Kiếm

Song Kiếm

Tác giả: Hà Tả

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212511

Bình chọn: 10.00/10/1251 lượt.

thôi: “Nếu như dựa theo binh lực hiện tại mà đánh nhau, một ngàn năm trăm đánh với một ngàn năm trăm, quân ta vẫn có cơ thủ thắng.”

“Thứ cho mạt tướng nói thẳng!” Cao Thuận nói: “Tuy so sánh binh lực là bằng nhau, nhưng quân ta lại có hai điểm này thua thiệt quân địch, cái thứ nhất là đại soái.”

“Đại soái? Ta cũng là đại soái mà!”

Ba tướng quân đều là người thành thật, nên mỗi người đều cúi đầu nhìn sàn nhà. Tinh Tinh nhỏ giọng nói bên tai Đường Hoa: “Ý họ là nói về một đại soái có thể nắm chắc thời cơ chiến đấu, phối hợp với ba quân. Lẽ nào ngươi còn cho rằng trình độ của mình có thể sánh bằng Bạch Khởi à?”

“Cái tên Bạch Khởi này là một con gà con!” Đường Hoa cả giận nói: “Ốc Vít có phải định làm bừa hay không đấy, nào có cái lý lẽ đem toàn bộ binh lính của mình ra giết như thế này.”

“Theo mạt tướng biết, ngoại hiệu của Bạch Khởi tướng quân là Nhân Đồ. Một đêm chôn sống bốn mươi vạn quân Triệu đầu hàng, sát khí nặng, ngược khí sâu được cho là đệ nhất cổ kim. Dù hắn có theo hướng này cũng là hợp tình hợp lý.” Hoàng Trung lại nói tiếp: “Ngô Khởi mang binh luôn sinh hoạt cùng binh lính, binh lính đau thì hắn đau, binh lính khổ thì hắn khổ, cho nên khi binh lính ra chiến trường đều dùng hết mệnh mà báo đáp. Ngoài ra còn có Quách Tử Nghi mang binh tán hết gia tài, trọng thưởng kẻ có công, binh lính một khi có công, ắt sẽ nuôi dưỡng cho đến ngày xuôi tay, cho nên binh lính trên chiến trường đều anh dũng tiến bước, không hề sợ hãi.”

“Hoàng lãp tướng quân là người Hán mà biết chuyện đời Đường ta có thể không trách, nhưng ngài lại đề cập đến Ngô Khởi với Quách Tử Nghi là có ý gì? Lẽ nào ngài định từ chức?”

“Mạt tướng nói đến hai người này, đều là những kẻ lấy chiến lực binh sĩ hung hãn mà nổi danh. Mà nay ta với quân địch đang lâm vào thế giằng co, nhưng vẫn cứ giằng co tiếp thì bên ta tất bại. Nếu muốn thắng được quân địch, một là nhất định phải phá hủy được tường ngoài của quan ải này.”

“Cái này không có vấn đề.”

“Hai là nhất định phải khích lệ sĩ khí của binh lính, lấy một làm mười. Theo lão tướng thấy, chiến ý của một ngàn năm trăm người bên địch rất cao, mỗi người đều sẵn sàng lấy mạng ra để trả ơn nghĩa, đây chính là điều thứ hai bên ta thua bên địch mà Cao tướng quân vẫn chưa nói xong. Nếu như quân ta không có biện pháp nào thay đổi cục diện, vậy trừ thủ vững doanh trại, đừng nên nghĩ đến việc khác.”

Đường Hoa nhún vai hỏi: “Tinh Tinh, ngươi xem bên ngươi còn bao nhiêu tiền, có thể lấy ra chia cho mọi người hay không?”

Tinh Tinh thẳng thắn trả lời: “Tiền thì có không ít, nhưng nếu phải chia đều cho mỗi binh lính, vậy chỉ đủ để mua mấy gói mì ăn liền.”

“Không thì ta hát cho họ nghe vậy?”

Tinh Tinh nghi hoặc hỏi: “Ngươi là giọng ca vàng à?”

“Không phải, ta là giọng ca tồi, ta định rống đến khi họ cảm thấy sống trên đời chính là một cái sai lầm, sau đó cùng nhau xông qua, coi địch nhân là ta để mà chém.”

Thục nữ Tinh Tinh tặng cho Đường Hoa một ngón giữa.

“Ai… Trí tuệ cổ nhân thật không phải là thứ mà ta có thể đoán được, ta vẫn luôn kỳ quái, biết bao nhiêu người xuyên thời không làm sao đều có thể chọc cổ nhân như những đứa ngốc vậy chứ, tụng một bài dâm thơ thôi là trở thành thái thú liền…” Đường Hoa rơi lệ đầy mặt: “Vì sao đến lượt ta lại không ổn vậy? Ta đã vận dụng công cụ hiện đại hóa chiến tranh – lưới sắt, ta lại vận dụng cả vũ khí sát thương quy mô lớn – thạch tín, ta còn cắt cả nguồn nước của địch nữa, tại sao ta lại thất bại vậy chứ?”

Hoắc Khứ Bệnh cao giọng giảng giải: “Mạt tướng cho rằng sĩ khí của binh lính tăng vọt tất nhiên là một chuyện tốt, nhưng cũng chưa hoàn toàn là chuyện tốt lâu dài. Đại Hán ta lúc trước giao chiến với Hung nô, thất bại liên tiếp, Hòa Thân lại hiến nữ, hèn mọn cực kỳ. Sĩ khí của địch nhân ngày càng lên cao, coi Đại Hán ta như là kho dự trữ. Mà sĩ khí càng lên cao, binh lại càng không nghe tướng, tướng lại càng không nghe soái. Soái còn có lý trí, nhưng đã không ước thúc nổi binh lính nữa, thế là mỗi người rẽ một đường. Có kẻ ham đánh cướp, có tên ham chiến công, cũng có người canh cánh định áp chủ soái. Giai đoạn tiền kì của Đại Hán, vì Hung nô có một đạo quân mã không nghe theo ước thúc của Thiền Vu, diệt toàn thể quân dân bên Thượng Cốc của ta, khiến Đại Hán lo lắng ngày sau, thế là toàn diện khai chiến với chúng, cuối cùng đuối Hung nô đi xa.”

“Vậy ý của ngài là?”

“Hiện giờ tuy Bạch Khởi vẫn còn ước thúc được chúng quân, nhưng vì có thành cao lũy sâu, binh lính hô hào cầu chiến, cho nên nhất định phải có một nhánh hoặc một tiểu đội nhân mã lao ra ngoài vừa cướp trại lại vừa rửa huyết hận cho đồng đội, chúng ta có thể lợi dụng điểm ấy. Tiêu diệt hoàn toàn đám quân này không những sẽ khiến quân địch tổn thất binh lực, mà còn có thể hạ nhuệ khí chúng một khoảng lớn nữa. Bởi vậy trận này không những phải diệt sạch được quân địch, mà còn phải giảm triệt để thương vong cho quân ta, thậm chí không có thương vong. Sau đó chúng ta có thể nhóm lửa chúc mừng cái chết của đám lính ngày hôm nay, thứ nhất có thể kích động sự tức giận của binh lính địch, thứ hai c