mình đều rất có năng lực, có điều tài nguyên thực sự hữu hạn, nên dù Đường Hoa đã phái ra ba trăm binh lính, vẫn chưa thể lấp đầy bụng cho mọi người.
Mãi cho đến khi trông thấy một nàng cấp dưới của Tinh Tinh bắt một con thỏ hoang, Đường Hoa mới sực tỉnh, lập tức sai bốn ả muội muội toàn bộ bay đi lùng bắt đồ ăn. Có đầu bếp hiệu suất cao như thế mà không biết dùng. Bởi vì kỹ năng của người chơi, cho nên chim bay trên bầu trời, mãnh thú chạy dưới mặt đất, thậm chí đến động thực vật bên trong quan ải cũng đều nằm trong phạm vi săn bắt của người chơi. Đương nhiên, lúc đánh thì phải cẩn thận, nếu bất cẩn đánh trúng quân định là bị coi như thất bại ngay.
Ngày thứ nhất cứ như thế yên ắng trôi đi, tuy đến buổi tối, địch nhân có dấu hiệu sẽ cướp trại, nhưng thủ hạ của Đường Hoa lại là ba danh tướng, nên đám binh lính qua lại rất có trật tự, quân địch đành phải bỏ ý định đó đi.
Ngày thứ hai, giữa những lựa chọn bị độc chết, bị khát chết với bị giết chết, địch nhân bắt đầu xông qua sông. Ngàn tên cung thủ bên quân ta bắt đầu phát uy, cơ bản chẳng có gì khác với cắt cỏ cả. Lúc này Đường Hoa mới biết được, tác dụng của lưới sắt thật không lớn, địch nhân đều là lính mang áo giáp, cứ trực tiếp nằm lên trên lưới sắt là chẳng bị thương tổn bao nhiêu, hơn nữa thi thể sẽ bị lưu lại trong ba phút. Cho dù có chông ngựa của Hoàng Trung ngăn kỵ binh địch nhân lại, Cao Thuận vẫn còn phải mang bộ binh ra quyết chiến với bộ binh đột tiến của địch, cuối cùng dưới sự giúp đỡ của Hoắc Khứ Bệnh mới thanh lý được tàn binh. Đương nhiên mục tiêu xông tới của quân địch là chủ soái, nhưng không ngờ, mình thì chạy bộ, mà chủ soái người ta thì rất vô lại, đang bay trên trời!
Hệ thống còn lại được một vạn bảy ngàn tên binh lính. Bên Đường Hoa: bộ binh còn một trăm, kỵ binh bốn trăm, cung binh một ngàn. Xét theo tỷ lệ, Đường Hoa cũng không lời được bao nhiêu. Đây là do một sai lầm trong chiến thuật của Đường Hoa. Đối với việc này, Đường Hoa nghiêm túc kiểm điểm trước mặt ba tướng quân với bốn người chơi, đồng thời mời mọi người cùng ăn dưa hấu.
Dưới sự chỉ đạo của ba vị tướng quân, sách lược chuyển biến từ dựa theo lưới sắt mà thủ chuyển sang dựa theo sông mà thủ. Kỵ binh bất kỳ lúc nào cũng có thể dồn quân địch trên bờ xuống giữa sông, cung thủ thì lợi dụng chiều rộng của sông để sát thương một cách hiệu quả những địch nhân muốn qua đây, chỉ cần địch nhân dám uống chừng hai ngụm nước, có thể coi như là đã chết. Trong nhất thời, dường như đám Đường Hoa đã chuyển thành bên thủ.
Chương 149: Làm Nhiệm Vụ (Xong)
Thời gian trôi đi, đến ngày thứ ba, thời tiết sáng sủa, Đường Hoa tựa hồ đã trông thấy ánh rạng đông của thắng lợi. Sự thật cũng đúng như thế, vừa mới chập sáng, số lượng binh lính bị độc chết bên địch đã tăng lên vùn vụt, con số màu đỏ so sánh lực lượng hai bên nhảy liên hồi, chỉ trong một buổi sáng đã tụt từ một vạn bảy xuống đến tám ngàn. Điều đó cũng có nghĩa trong buổi sáng nay đã có tới chín ngàn người bị chết vì trúng độc, nhưng như thế vẫn còn chưa xong, buổi chiều vẫn còn tiếp diễn, mãi cho đến chạng vạng, nhân số còn sống của địch mới đứng yên ở mức 1500.
Đường Hoa mừng rỡ, lập tức tổ chức hội nghị tác chiến, chuẩn bị đến ngày mai sau khi 1500 người kia chết sạch sẽ rồi thì bắt đầu tiến công.
Nhưng…
Ba viên đại tướng tuy không tỏ vẻ khinh bỉ chỉ số thông minh của Đường Hoa, nhưng đều nói rất rõ ràng rằng, quan ải này hiện nay đã vững như thành đồng rồi. Đường Hoa nghe thế thì buồn bực hỏi: “Binh lính của chúng đã chết nhiều đến vậy, vì sao lại càng trở nên kiên cố hơn?”
Hoàng Trung giải thích: “Quân ta có cơ hội thắng là vì cắt đứt được nguồn nước của địch, khiến lượng nước sạch dự trữ của chúng không thể cung cấp đủ cho một vạn người. Nếu bên địch chia đều số nước đó, ngày mai ắt sẽ không còn sức chiến đấu nữa, nhưng hiện giờ theo như mạt tướng thấy, tình hình có vẻ không phải như thế, quân địch đã biết rõ ý đồ chiến lược của bên ta rồi, cho nên chúng lấy thái độ quyết tử của binh lính để cam đoan được lượng nước sạch cung cấp cho tinh binh.”
“Ý của ngài là… Địch nhân cố ý thả nhiều binh lính như thế ra chịu chết, là để đảm bảo nguồn nước sạch dự trữ đủ cho một ngàn năm trăm người kia uống trong vòng bảy ngày?”
“Vâng, mạt tướng cho là như thế, quân địch không những thả binh lính ra chịu chết, mà còn dụ dỗ chúng ta tiến công nữa, chúng tạo ra dấu hiệu rằng đã khát đến mức gần chết để dụ dỗ quân ta tiến công trước. Xem mức so sánh binh lực hiện giờ là một ngàn năm trăm đánh với một ngàn năm trăm, quân địch lại đang có lợi về địa thế, phần thắng của quân ta nhỏ lắm.”
“Địa lợi không phải là vấn đề.” Chỉ bảo không thể giết binh mổ tướng, chứ chưa nói không thể phá hư tường thành mà. Điều này Đường Hoa đã cân nhắc từ sớm rồi, nhưng mãi vẫn không động thủ là bởi vì binh lực địch nhân đang còn nhiều lắm, chẳng thà cứ để đó cho bọn chúng nghĩ rằng mình vẫn còn có nơi hiểm yếu, trong lòng vẫn thoải mái, như thế mình mới có thể chờ cơ hội đánh lén được. Đây vốn chính là con cờ cuối của mình, bây giờ đành phải lôi ra ngoài