vô sỉ động tay động chân vào, địa hình của nó đã trở nên phức tạp đến mức có thể sánh ngang được với mê cung cấp cao. Tuy không có lấy một con tiểu quái, nhưng tổng chín chín tám mươi mốt thông đạo, cái nào mới là thật? Đương nhiên ngươi cũng không thể loại trừ khả năng thực sự chỉ là một con đường, có điều hiện ngươi đang ở trong ảo cảnh mà thôi.
Đường Hoa cũng không chắc chắn mình có còn đang bị Ốc Vít chọc hay không, hắn đã phát hiện rất nhiều người bất bình thường. Chẳng hạn như có một anh bạn vác theo cái bao tải hô khắp nơi: Rượu uống rồi bán không (Có bán bình rượu hay không, tương đương với đi mua phế liệu), như vậy vẫn còn chưa hết, anh bạn này còn bắt lấy một con sóc nhất định đòi mua cho bằng được quả thông của nó, sau đó còn dùng sức nhét ngân phiếu vào bên trong cái ổ đã gần tung bành của con sóc này. Lại có một bà chị đang chơi trò dâm đãng với một cây ngô đồng: Ngươi dâm đãng thì ta cũng dâm đãng… Đương nhiên cũng có một ít người tranh thủ nước đục mà mò cá, đi ám toán kẻ thù.
Trông thấy người khác tự làm mình vui trong ảo cảnh, vậy những thứ bản thân mình trông thấy có phải cũng là ảo cảnh hay không? Dựa theo nghi vấn này, Đường Hoa gửi cho bà chị dâm đãng kia với anh bạn ve chai hai tia chớp. Sự thật chứng minh: anh bạn ve chai thuộc ảo cảnh, hoặc là ảo giác. Mà bà chị dâm đãng kia thì rơi vào trạng thái phản kích với hắn.
Quanh co một hồi, người chơi ngày càng nhiều hơn, Đường Hoa cũng đã đại khái hiểu về nguyên lý của ảo cảnh này. Đó là mộng cảnh của rất nhiều người sẽ đan xen lại hết với nhau, muốn thoát khỏi nó, ngươi nhất định phải đưa ra được căn cứ chính xác. Chẳng hạn như tấn công bà chị dâm đãng kia, hệ thống vốn xưa nay chưa từng lừa gạt ngươi sẽ nói cho ngươi biết, người nào đó đang ở trong trạng thái phòng vệ với ngươi, cái này chính là chứng cớ, ngươi sẽ được tính là đã phá được ảo cảnh, sau đó dưới trạng thái tỉnh táo đi tới được địa điểm nào đó, sẽ được tính là qua được ảo trận. Lại ví dụ như ngươi đi tấn công anh bạn ve chai không tồn tại thật sự kia, thì cho dù ngươi vốn đang ở trong trạng thái tỉnh táo, cũng sẽ bị tiến vào ảo cảnh. Đương nhiên trong đây vẫn còn tồn tại một vấn đề lớn nhất, đó là ngươi không biết lúc nào ngươi sẽ lại rơi vào trong ảo cảnh. Hết thảy đều phải dựa vào sức phán đoán của mình…
* * * * * *
Đường Hoa tự nhận là rất tỉnh táo bay chừng mười phút, ngay khi hắn đang định tìm một hòn đá thử vàng nào đó thử xem có phải là ảo cảnh hay không, hắn thấy phía đối diện chậm rãi bay đến một người.
Thế mà Sát Phá Lang kìa… Giả, nhất định là giả. Đường Hoa tính lại thời gian, nếu Sát Phá Lang bị tù mãn 48 tiếng đồng hồ nơi Thanh Long quốc, vậy cũng còn ít nhất ba tiếng đồng hồ nữa mới có thể tới địa ngục để luân hồi. Hừ! Muốn lừa ta cắn câu à, coi khinh chỉ số thông minh của ta quá… Đường Hoa chìa một ngón giữa ra với Sát Phá Lang, sau đó mặt không biểu tình bay tiếp về phía trước, dựa theo phỏng đoán, hẳn là sắp đến nơi rồi.
Chĩa ngón giữa với mình à? Giả… Hoặc là hắn sẽ đánh nhau, hoặc là hắn sẽ nói chuyện, làm sao lại có chuyện chĩa ngón giữa với mình được? Sát Phá Lang phủ định sự chân thực của Đường Hoa. Hắn làm sao mà được phóng thích trước thời hạn? Rất đơn giản, nộp tiền bảo lãnh đó mà.
Bởi vì hai người đã phán đoán sai lầm, cho nên cả hai đều bị tiến vào ảo cảnh.
Một thác nước cao ba ngàn thước xuất hiện ở trước mắt Đường Hoa, có một ông lão đang ngồi thả câu ở bên cạnh thác nước. Đường Hoa quét mắt nhìn qua một vòng, toát mồ hôi biết mình đã sa vào ảo cảnh, lẽ nào tên Sát Phá Lang kia là thật? Hắn là kẻ có kinh nghiệm, nên lập tức nói với ông lão: “Là giả.”
“Vì sao?”
“Bởi vì ông đang ngồi ở nơi hồ nước phản xạ ánh mặt trời, không thể thấy rõ phao được.” Mỗi ảo cảnh đều có sơ hở, ngươi có thể tìm nó, hoặc cũng có thể tự chế tạo ra.
Ông lão và thác nước cùng biến mất. Đường Hoa trở về với hiện thực, phát hiện mình đã bị thụt lùi tới năm trăm mét rồi! Đây cũng là nhờ nhanh tỉnh lại, chứ nếu còn rề rà thêm chút nữa thì biết đâu đã trực tiếp quay về vạch xuất phát luôn rồi.
So với Đường Hoa, Sát Phá Lang không may mắn cho lắm, hắn đang rất lễ phép thỉnh giáo các vấn đề về cá với ông lão. Ông lão thì biết gì đáp nấy, rất là hiền lành.
* * * * * *
“Giả! Các ngươi đang mặc y phục đời Đường, mà cờ vua thời nhà Đường đâu phải là như vầy. Cờ vua của Trung Quốc đến thời Bắc Tống mới được hoàn thiện, sau đó lưu truyền mãi cho tới nay.”
“Ya!” Đường Hoa nắm nắm đấm, lại phá được một màn nữa rồi. Tiếp tục đi tới, vẹt ra một mảng mây khói, thấy xuất hiện một mái nhà tranh, bên cạnh là một cô gái NPC trẻ tuổi diện mạo xinh đẹp, thân mang y trang năm màu, đang ngồi bên một khe suối nhìn mặt nước dập dờn mà nghĩ ngợi gì đó.
Nhà tranh không có sơ hở, suối nước không có sơ hở, cô gái không có sơ hở. Vậy sơ hở ở nơi mô? Đầu tiên Đường Hoa chui vào trong nhà tranh quậy một hồi, sau đó đi mấy bước trong khe suối, cuối cùng mém chút nữa đã dỡ váy của cô gái kia lên… Vẫn không phát hiện bất cứ chỗ nào không đúng cả…
“Xin chào?” Đường Hoa thăm dò.
“…” Cô gái k