a mà thuật lại sự việc.
Bên môi Lâm Lang hiện lên một nụ cười sâu xa, quay qua Tử Y nói: “Nếu hắn đã tới đây thì để cho hắn vào đi!” Bọn họ đã vất vả lòng vòng như vậy, ít nhất cũng cho mấy người đó chút thể diện đi.
An Bình Hầu gia cùng phụ thân của Nạp Lan Sơ Thần đều chết trận khi Triệu Tễ vào thành, hiện giờ An Vân Khanh tới đây, cũng đáng để lưu tâm!
Tử Y cảm thấy khó hiểu, nhưng nhìn Lâm Lang tuy rằng thoáng cười, nhưng trong mắt lại ẩn chứa từng đợt khí lạnh, thì cũng không hỏi nhiều, đồng ý một tiếng liền đi ra ngoài. Chỉ chốc lát sau đã dẫn An Vân Khanh tiến vào.
Lâm Lang đi tới đại sảnh, lúc này đang quay lưng về phía cửa, thảnh thơi thưởng thức bức tranh sơn thủy treo trên tường. Nghe thấy động tĩnh phía sau mới khẽ nghiêng người, nhìn thấy một nam tử trẻ tuổi đang bước vào, chất liệu y phục quả thực không tệ, có thể coi là hàng thượng đẳng, nhưng bên hông của hắn lại treo một mảnh phiến sáng loáng, trông giống hệt như người bán hàng rong khắp hang cùng ngõ hẻm.
Lâm Lang xoay người lại, sống lưng thẳng tắp đứng ở giữa đại sảnh, đôi mắt trong suốt mang theo sắc bén phóng về phía người đang tới!
An Vân Khanh đi theo Tử Y bước vào, vừa ngước mắt lên đã thấy một thiếu nữ dung mạo như mai mùa xuân, trán tuyết như cúc mùa thu đọng sương sớm, một thân áo lụa trắng tôn lên thắt lưng màu xanh lam, nhìn tựa như bức tranh tiên tử hạ phàm .
Hắn bất giác sững sờ, cho đến khi hoàn hồn lại thì liền bắt gặp một đôi mắt sáng trong suốt, nhất thời có chút đứng ngồi không yên, tự dưng có cảm giác không thể che giấu. Hắn cảm thấy ánh mắt sắc bén như dao nhọn của nữ tử này dường như có thể nhìn thấu tất cả những suy nghĩ trong lòng hắn.
An Vân Khanh hướng về phía Lâm Lang chắp tay hành lễ, ảm đạm trong mắt rất nhanh được thay thế bằng khôn khéo: “Tiểu thư, An mỗ có nhiều chỗ mạo phạm, xin được lượng thứ!”
Ở trước mặt nữ tử này, tốt nhất nên nghiêm chỉnh gỡ hết lớp ngụy trang xuống, nếu không thì chuyện sau đó cũng khó bàn luận rồi.
Lâm Lang dời ánh mắt, nhoẻn miệng cười, lên tiếng hỏi “Nghe nói An công tử đuổi Diệp thượng thư phu nhân đi, bây giờ đến đòi tiền thưởng phải không?”
An Vân Khanh cả người run lên, nội tâm thoáng động một cái, trong mắt lóe ra một chút lúng túng, gượng gạo cười: “Tiểu thư nói đùa, An mỗ sao dám đòi tiền thưởng của tiểu thư?”
Lâm Lang khẽ gật đầu, khóe môi khẽ cong lên: “Thực ra, hôm nay Tô phu nhân tới đây là muốn đưa bạc cho bản tiểu thư, ngài nói xem, bạc còn chưa nhận được thì đã bị An công tử đuổi đi. Bản tiểu thư còn chưa tìm An công tử đòi bồi thường thì sao ngài lại có thể đến đòi tiền thưởng từ bản tiểu thư được chứ, đích thị là do nha đầu Tử Y kia nói nhăng nói cuội rồi.”
Ánh mắt của An Vân Khanh càng lúc càng lộ ra vẻ lúng túng, lần này đúng là hắn chưa thăm dò kỹ càng mà đã xuống tay, không ngờ lại gây ra trở ngại. Hắn hẳn nên biết Diệp nhị tiểu thư này làm như vậy là có chủ tính, sao có thể vô duyên vô cớ để mặc người khác đứng náo loạn ở trước cửa được!
Hắn vội cung kính chắp tay, vẻ mặt thành ý nói: “Lần này là An mỗ không đúng, thật không phải với tiểu thư, mong tiểu thư thứ lỗi! Thật ra An mỗ đã muốn đến đây cầu kiến tiểu thư, nhưng danh tiếng của An mỗ không đáng một xu, vốn định thuận tay làm một việc coi như dâng chút lễ mọn, lại không ngờ làm hỏng chuyện của tiểu thư.”
Bản lĩnh lừa người của vị tiểu thư này An Vân Khanh đã được nghe qua, ngay cả Hoàng đế cũng bị nàng lừa. Vậy nên hắn phải thanh minh ngay từ đầu là danh tiếng của mình không đáng một xu nào cả!
Lâm Lang nghe hắn nói xong, trong con ngươi toát ra từng tia lạnh lẽo, thong thả cầm ly trà lên gạt gạt vụn trà, nhàn nhạt hỏi:
“Sở Vương Điện hạ vẫn khỏe chứ? Còn Nạp Lan tiểu thư? Nếu nàng ấy có thời gian thì có thể đến đây chơi một chút!”
An Vân Khanh thoáng chấn động, vẻ mặt có hơi nặng nề, sửng sốt một lát rồi mới nói: “Đều tốt, đã phiền tiểu thư quan tâm. Lần này An mỗ tới đây chính là phụng mệnh của Sở Vương Điện hạ có chuyện muốn nhờ tiểu thư!”
Phủ An Bình hầu cũng giống như phủ Hộ quốc công, đều là người cũ ủng hộ Sở Vương. Sau khi An Bình hầu và Hộ quốc công qua đời, thế hệ sau của bọn họ, đương nhiên sẽ đem thù giết cha tính ở trên đầu Triệu Tễ, tiếp tục ủng hộ Sở Vương đoạt vị.
Nhìn hắn giống như bất cần đời, cả ngày rong chơi ở kỹ viện tửu lâu, cùng đám lưu manh qua lại nhưng chính là nắm giữ các nguồn thông tin truyền đi trong Kinh thành!
Hiện nay, Sở Vương đang âm thầm hoạt động, lại thiếu hụt lương thảo vũ khí, vì vậy mà Sở Vương sai người đi khắp nơi thu mua, bây giờ cũng tích góp được kha khá. Những khổ nỗi lại không có cách nào vận chuyển được vào Kinh thành. Nếu gióng trống khua chiêng vận chuyển vào thì nhất định sẽ khiến quan phủ hoài nghi, mà nếu chỉ dựa vào một vài tiểu thương lén đưa vào thì số lượng được vận chuyển cũng rất ít. Mà lúc này, tình thế loạn lạc mới được ổn định, những tiểu thương đó có đồng ý vận chuyển vào hay không vẫn còn đang thương thảo. Gần đây, người của Sở Vương thông qua Nạp Lan Sơ Thần biết được nhị tiểu thư của Diệp gia muốn đổi sang họ Tạ,