Quỷ hoàng phi

Quỷ hoàng phi

Tác giả: Sương Hoa

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3215474

Bình chọn: 7.00/10/1547 lượt.

chúng ta tới chữa bệnh, chỉ cần có thể chữa hết bệnh, ngài liền xinh đẹp như trước kia . . . . . . Ngài nhất định phải tỉnh lại, tỉnh lại, nói không chừng một lát nhị tiểu thư sẽ ra tới. . . . . . Ngài phải tỉnh lại đi!”

Ngọc Châu lời còn chưa dứt, liền nghe một vú già sau lưng hô: “Phu nhân, mau nhìn, cô nương áo tím đi ra rồi. . . . . .”

Tô phu nhân nghe vậy, lập tức ngẩng đầu nhìn lại, liền thấy Tử Y đứng trên bậc thang, đôi mắt bị những nốt mụn chen lấn đến không nhìn thấy bỗng nhiên sáng lên, tiến lên chỉ vào Tử Y hô: “Tiểu thư nhà ngươi ở nơi nào? Mau dẫn ta đi gặp nàng!”

Nội tâm Tử Y khẽ xì cười một tiếng: vào lúc này không tới lượt bà ra lệnh cho tiểu thư tới gặp bà!

Bỗng nhiên Tô phu nhân chống lại ánh mắt của Tử Y, liền thấy tâm thần vụt một cái, một cỗ khí lạnh âm trầm từ lòng bàn chân dâng lên, đợi nàng hồi hồn tỉ mỉ nhìn lên, lại thấy tròng mắt không gợn sóng của Tử Y đang lóe lên nụ cười châm chọc.

Chỉ thấy khóe môi Tử Y khẽ cong lên, nói: “Tô phu nhân, tiểu thư của chúng ta nói rồi, hôm nay ngài tới đưa đồ nàng đã biết là cái gì, ngài muốn gặp nàng, thì phải cung kính quỳ trước cửa này, nói cho mọi người nghe một chút làm sao ngươi có được bộ trang sức này, thành tâm thành ý nhận sai! Nếu tiểu thư của chúng ta cảm thấy ngươi đủ thành ý rồi, tự nhiên sẽ gặp ngươi!”

Tô phu nhân nghe xong, tức giận mắt cũng trợn ngượv: “Ngươi. . . . . . Các ngươi khinh người quá đáng, ta. . . . . . Ta. . . . . .”

Tô phu nhân chưa kịp dứt lời, hai mắt đã trợn ngược, ngã thẳng ra phía sau.

CHƯƠNG 56:

Tô phu nhân tức đến uất nghẹn, lăn ra hôn mê bất tỉnh ngay ở trước cổng lớn của Ngọc Lâm uyển. Mọi người không còn cách nào khác, chỉ có thể nhanh chóng đưa Tô phu nhân quay về phủ Thượng thư.

Người đi đường vây xem thấy Tô phu nhân rời đi, không còn chuyện náo nhiệt gì để coi nữa thì lần lượt giải tán.

Tử Y thấy trước cửa đã không còn chuyện gì nữa liền xoay người, muốn quay trở vào. Nhưng vừa mới nhấc chân, sau lưng đã truyền đến một tiếng hô khá lưu manh: “Đợi đã! Tiểu gia ta giúp các ngươi đuổi người đi, có phải các ngươi nên bày tỏ một chút thành ý hay không?”

Tử Y nghe được tiếng la lớn thì quay đầu lại, thấy An Vân Khanh khẽ cúi đầu, một tay nhấc lồng chim, một tay duỗi ngón tay ra chỉ về phía nàng. Ánh mắt Tử Y chợt lóe, khóe môi nhẹ nhàng cong lên: “Ngươi giúp chúng ta đuổi người?”

Tử Y vừa ra khỏi cửa đã nhìn thấy nam tử trẻ tuổi này rồi, trên mặt Tô phu nhân đầy rẫy những hạt mụn đỏ, người không biết rất dễ hiểu lầm là bệnh truyền nhiễm, vậy nên mọi người mới theo bản năng tránh xa Tô phu nhân, nhưng nam tử trẻ tuổi nhìn có vẻ như vô lại này lại đứng gần bà ta nhất. Chẳng những không hề sợ hãi mà trong sâu thẳm con ngươi thỉnh thoảng lóe ra những tia sáng âm u. tieuannhiddlqd

Nàng vừa mới ra ngoài nên những việc An Vân Khanh làm nàng không biết gì cả, lúc này nghe An Vân Khanh nói như thế, trong lòng cảm thấy khá tò mò, đồng thời cũng muốn biết nam tử này có mục đích gì, vì vậy liền lên tiếng hỏi hắn.

An Vân Khanh huýt sáo một tiếng trêu chọc con chim trong lồng, mắt nhìn chằm chằm vào con chim mà nói: “Vừa rồi có rất nhiều người nhìn thấy, ngươi muốn phủ nhận hay sao?”

Đáy mắt Tử Y thoáng ngưng lại, nhẹ giọng hỏi hắn: “Ngươi muốn được trả thù lao?”

Nam tử trước mặt nhìn như một tên côn đồ vô lại, đôi mắt cũng ảm đạm vô hồn, nhưng chỗ sâu nhất trong con ngươi lại thỉnh thoảng thoáng qua một chút ánh sáng khiến người khác không kịp nắm bắt —— hắn ta tuyệt đối không phải là hạng người vô lại tầm thường.

An Vân Khanh nghe xong thì hơi nhíu mắt lại, đưa tay ra nói: “Xem như ta với cô nương rất có duyên, cũng không cần nhiều lắm, 50 vạn lượng bạc mà thôi!”

“50 vạn lượng bạc”, hắn ra nói ra những chữ này vô cùng nhẹ nhàng; khi nói, đôi mắt cũng mở lớn, thẳng tắp nhìn về phía Tử Y.

Tử Y cười lạnh một tiếng, ánh mắt thâm trầm lạnh lùng nhìn chằm chằm An Vân Khanh, cũng không mở miệng nói lời nào!

An Vân Khanh nhìn Tử Y, khóe miệng từ từ nhếch lên, hắn nói tiếp: “Ngươi đừng cự tuyệt vội, cứ đi bẩm báo với chủ tử của ngươi đi —— ta nghĩ chủ tử của ngươi sẽ muốn gặp mặt tiểu gia ta một lần đấy.”

Câu nói sau cùng, hắn nói với giọng điệu khá lưu manh nhưng lại rất chắc chắn.

Tử Y thoáng nghi ngờ, đứng yên một hồi rồi quay người đi vào bên trong!

An Vân Khanh nhìn bóng dáng của nàng, ánh mắt có chút ý cười.

Tử Y trở lại Vân Đình quán, bẩm báo chi tiết lại cho Lâm Lang, đồng thời cũng nói luôn suy nghĩ của mình để nàng nghe.

Lâm Lang không trả lời ngay, trong ánh mắt sắc bén thoáng hiện lên nụ cười hứng thú, mân mê ly trà trong tay, nàng trầm ngâm lặp đi lặp lại câu nói: “Cũng không cần nhiều lắm, 50 vạn lượng bạc mà thôi!”

Câu nói này là câu mà nàng dùng để lừa gạt Triệu Tễ trong ngày sinh thần của Diệp Cẩn Huyên khi ở Lạc Hoa lâu. Chuyện xảy ra tại Lạc Hoa lâu ngày đó, nàng chỉ kể sơ qua cho Nạp Lan Sơ Thần biết. Bởi vì khi ấy trong lòng cảm thấy khá thoải mái, thấy Nạp Lan Sơ Thần cũng tương đối thân thiết, mà Nạp Lan Sơ Thần lại có một chút linh lực nên nàng mới không giấu giếm nàng t


80s toys - Atari. I still have