pacman, rainbows, and roller s
Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Tác giả: Tiểu Ly Ly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328385

Bình chọn: 9.5.00/10/838 lượt.

ng ngực khẽ nhói lên. Cảm giác đau đến khó tả.

Nhưng lần này Thiên Di không cho một giọt nước mắt nào cả. Sóc con muốn Vĩnh Khoa chứng kiến nó mạnh mẽ, nó mạnh mẽ hơn cậu tưởng nhiều.

Dựa người vào cửa, chiếc headphone được quàng hai bên cổ, Chính An khẽ nhắm mắt lại, cậu chẳng muốn nhìn cái cảnh hiện đang có chút nào.

Khẽ cười nhạt, Thiên Di mạnh dạn bước thẳng lên lầu để thu dọn đồ đạc trong phòng, nào biết đâu lúc nó bước đi có một ánh buồn khẽ dõi theo. Cũng nào biết đâu có những giọt nước mắt khẽ chạm mi mắt ai đó khi đưa tay mở cửa phòng.

Có nhất thiết phải tự làm đau nhau một cách tàn nhẫn đến vậy!

Vì bảo vệ người quan trọng nhất, Vĩnh Khoa bất chấp tất cả. Kể cả việc làm cho Thiên Di hận cậu.

_ Em đi nhé anh Chính An, chúc anh Giáng sinh vui vẻ!

Lê từng bước nặng trịch xuống lầu cùng cái vali hành lí, trên tay là con gấu đáng yêu nhận hôm sinh nhật. Thiên Di nhoẻn miệng cười nhìn Chính An làm cậu ngạc nhiên. Vẫn chưa đến giáng sinh mà.

Một cái gì loáng qua, Chính An cười nhẹ tênh nhìn con sóc bé nhỏ, cậu chắc đã biết được điều gì đó.

_ Em sẽ đến Mỹ cùng Hải Nhân?

Câu hỏi của Chính An vang đến tai Vĩnh Khoa, cậu bất động trong vài giây. Đó là điều mà cậu muốn mà. Nhưng sao… có gì đó nghẹn thế này.

Nhận được cái gật đầu từ Thiên Di, Chính An khẽ liếc nhìn người con trai đang ngồi trên chiếc sofa.

_ Em đi vui nhé. Nhớ gọi cho anh đấy! – Chợt, Chính An cho tay vào túi, lấy ra cái gì đó rồi đưa cho Thiên Di – Đây là quà sinh nhật muộn.

Chiếc hộp nhỏ màu hồng có một trái tim nhỏ điểm xuyến. Cái nơ to cũng hồng nốt là điểm nhấn thêm cho chiếc hộp bé xinh. Kèm theo đó, một chiếc hộp lớn hơn, tím sẫm là gam màu duy nhất, cái nơ cài mang màu tím nhạt hơn. Cả hai hộp quà điều thật bắt mắt.

Ngẩng người nhìn món quà mà Chính An vừa đưa, Thiên Di khẽ nheo mắt ngờ vực :

_ Sao lại có tới hai món?

Đưa tay gãi đầu, Chính An bật cười rồi nháy mắt, dúi hai hộp quà vào bàn tay nhỏ nhắn.

_ Vì em là cô gái đặc biệt nên sẽ nhận được hai món quà từ anh, một người cũng đặc biệt không kém.

Phì cười trước thái độ đáng yêu của Chính An, Thiên Di nhận lấy hai hộp quà xinh xắn rồi cho vào balô.

Trước khi ra khỏi cửa, Thiên Di không quên nói với lại.

_ Đi nhé. Hai người rất xứng đôi đấy. – Nở một nụ cười buồn, Thiên Di quay lưng lại, nét mặt vui đến lạ, khẽ nói tiếp – Khi nào cưới thì nhớ mời em nhé, chị Bảo Châu.

Lời nói của sóc con như hàng ngàn vết dao, chúng cứa sâu vào trái tim đang tổn thương.

Nhìn theo cái dáng nhỏ ngoài khoảng sân rộng. Trong tiềm thức, mạch cảm xúc đang thôi thúc cậu chạy ngay ra đấy và ôm chầm lấy thân hình mảnh mai. Nhưng lí trí cậu đủ tỉnh táo để gạt bỏ cái cảm xúc ấy.

Biết làm gì ngoài việc ngồi nhìn theo người con gái cậu yêu đang dần rời xa cậu.

Trái tim đang nhói lên nào đâu ai biết được. Tất cả, chỉ có màn đêm mới thấu hiểu được.

CHƯƠNG 45

Áng mây thứ 45 : Giáng sinh buồn

Thế nào là một tình yêu ?* Đó là khi bạn đau khổ, nước mắt tuôn rơi nhưng vẫn còn quan tâm đến người ấy* Đó là khi họ thờ ơ với bạn nhưng bạn vẫn khát khao được gặp mặt* Đó là khi họ quan tâm và yêu người khác mà bạn vẫn phai mỉm cười nói rằngCầu mong hạnh phúc sẽ đến với ai đó”.

_ Dạ, con biết rồi. Con sẽ chăm sóc tốt cho bé Di.

Cúp điện thoại trong mớ ngổn ngang, Hải Nhân khẽ thở hắt. Thiên Di sẽ theo cậu sang Mỹ, đáng ra nên vui mới phải? Sao lại khó chịu thế này?

Có cái gì đó đang dày vò tâm trí Hải Nhân, cậu không muốn nói dối Thiên Di chút nào, không muốn thấy nó đau khổ tí nào. Sao mọi chuyện lại thành ra thế này!

_ Vĩnh Khoa, cậu là tên đại ngốc.

Bước ra khỏi xe, Hải Nhân đứng chết lặng khi nhìn thấy Thiên Di, cái dáng nhỏ nhắn bước từng bước trên nền cỏ xanh rì như còn lưu luyến ngôi nhà ấy. Có thứ gì đó long lanh khẽ chạm đất…

Khóe mắt nhòa đi, mi mắt đỏ tấy lên vì khóc…

Không hiểu sao, khi bước đến trước mặt Hải Nhân, nước mắt lại chực trào ra..

Dang vòng tay rộng ôm chầm dáng người nhỏ bé vào lòng, Hải Nhân xoa đầu sóc con như một người anh trai thực thụ, cánh môi cậu khẽ chạm vào làn tóc mịn màng.

_ Hu hu…Em ghét anh ta, anh ta..sao lại có thể hôn chị ấy trước mặt em chứ…

Từng tiếng nấc nghẹn lòng thỏ thẻ bên tai làm Hải Nhân nhói ở tim, cậu đưa một tay ra, bịt chặt lấy đôi mắt đang nhỏ lệ, khẽ thì thầm vào tai ai đó, giọng nhẹ nhàng như làn gió xuân :

_ Thế này thì không nhìn thấy rồi. Anh sẽ làm em quên đi những gì trước mắt.. Úm..ba la úm ba la… tan biến.

Cái chất giọng hệt như một ông bụt của Hải Nhân đã làm cho Thiên Di khẽ cười. Nụ cười nhẹ tênh tựa chiếc lá xanh biếc….



Sớm mai, từng ánh nắng dịu nhẹ xông thẳng vào căn phòng trống trải, nhành cây mơn mởn tựa héo úa, dật dờ trong đợt gió sớm.

Khí lạnh bao quanh căn phòng, cơn buồn đủng đỉnh gieo giắt quanh khung cảnh hiện tại.

Gương mặt vương vãi ưu sầu, nét mệt mỏi thấm đậm hàng mi.

Một đêm thức trắng như hành xác Vĩnh Khoa, đôi mắt vô hồn nhìn mãi một khoảng trống. Cậu dường như gục ngã, hố đen từ vực thẩm dường như quá lớn…

_ Cô ấy vẫn còn chưa rời khỏi Việt Nam mà cậu đã thế này rồi sao, Khoa? Hôm nay là Giá