Polly po-cket
Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Tác giả: Tiểu Ly Ly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328442

Bình chọn: 9.00/10/844 lượt.

ốt cả thân thể Vĩnh Khoa, đôi mày khẽ chau lại, hơi thở nóng hỏi phả ra không trung.

Hàng mi cong từ từ hé mắt, vẻ mệt mỏi lộ rõ hơn bao giờ hết. Đôi mắt đỏ ngầu làm quen với vầng sáng quanh mình.

_ Tỉnh rồi à?

Đặt tô cháo xuống chiếc bàn nhỏ, Chính An ngồi xuống cạnh giường, chất giọng trầm trầm pha chút ưu tư thoát ra :

_ Cậu mê man 1 ngày rồi. Cứ nghỉ ngơi đi, cậu vẫn còn sốt cao lắm.

Đôi mắt đỏ ngầu như nhớ đến điều gì đó, đưa tay kéo tung chăn và nhỏm người dậy với chút sức lực ít ỏi. Nhưng… vết thương từ bàn tay lại nhói lên khiến Vĩnh Khoa nhăn trán và thở mệt nhọc.

Rầm!

Cả thân hình anh tuấn ngã nhoài xuống đất, ngược với hướng của Chính An đang ngồi nên Chính An không nhìn thấy. Chỉ khi tiếng động vang lên, cậu mới vội vã chạy qua đỡ lấy Vĩnh Khoa.

_ Sao cậu lại tự ý xuống giường?

Vì dùng lực mạnh để chóng tay xuống nền gạch nên máu từ vết thương lại loan ra, thấm đỏ cả mảnh băng trắng quanh bàn tay rắn chắc.

_ Tôi… phải… đến… sân… bay

Câu nói được thoát ra từ đôi môi nhợt nhạt không chút hơi sức làm Chính An hơi nhói lòng. Dìu Vĩnh Khoa lên giường và thay lớp băng đẫm máu cho cậu một cách thuần thục, Chính An khẽ nói :

_ Cậu mê man cả 1 ngày rồi. Máy bay đã cất cánh. Nếu muốn tìm Thiên Di, đợi khi cậu khỏi bệnh, tôi sẽ đặt vé máy…

_ Khỏi!

Chưa nói hết câu thì tay Chính An đã bị gạt khỏi người Vĩnh Khoa bằng một lực nhẹ. Chất giọng khô khốc toát lên sự lạnh lùng dứt khoát.

_ Ra ngoài đi.

Chất giọng ngang tàn lại toát ra, đưa mắt sang chỗ khác, Vĩnh Khoa tựa người vào chiếc gối sau lưng. Gương mặt nhệch nhạt, xanh xao thoáng nét u buồn.

Chợt nhớ ra là chính cậu đã làm Thiên Di rời Việt Nam sang Mỹ, Vĩnh Khoa trở về với nét lạnh thường trực rồi nói những lời khô khốc hàm chứa sự buồn bã kiêm luôn tức giận.

Mọi thứ đều vô vị và hết sức mâu thuẫn.

Cánh cửa phòng được đóng lại hết sức nhẹ nhàng, Chính An buồn bã thở dài rồi tựa lưng vào tường, đôi cánh bạc khẽ chuyển động.

_ Ông cậu đã về đây mấy phút trước. Mau chóng lấy lại tinh thần đi chủ tịch trẻ.



Vầng trán cao lấm tấm mồ hôi, đôi mắt nhắm nghiền vì cơn sốt triền miên. Từng hơi thở nóng hỏi thả vào không trung.

Cạch!

Tiếng động không làm Vĩnh Khoa mở mắt, cậu nghĩ đó lại là Chính An nên chau mày đầy tức giận, nói với giọng mệt nhoài :

_ Cậu vào đây làm gì nữa?

_ …

Không có tiếng đáp trả.

Mi mắt dần mở ra, Vĩnh Khoa nheo mắt nhìn người đang đứng trước mặt. Đột nhiên, mắt cậu mở to hơn, đôi môi khẽ mấp máy với hơi thở nóng rực :

_ Ông… ông về khi nào thế?

Mái đầu điểm bạc khẽ lắc lư rồi ngồi xuống cạnh Vĩnh Khoa, bàn tay nhiều vết chai sần nhẹ nhàng đặt lên vầng trán kia, chất giọng đầy bí hiểm phả ra giữa giang phòng :

_ Sao lại sốt cao thế này?

Tia nhìn ma mị như không buông tha cho đôi mắt đỏ ngầu đầy mệt nhọc, nó cứ xoáy sâu vào đáy giác mạc Vĩnh Khoa, điều đó làm cậu biết được, ông mình đã biết tất cả mọi chuyện ở Việt Nam.

Liếc mắt sang hướng khác, Vĩnh Khoa toa ngồi dậy nhưng lại bị một bàn tay lập tức chặn lại, kèm theo đó là chất giọng khàn khàn của tuổi già vang lên :

_ Cứ nghỉ cho khỏe đã. Giết “chìa khóa vàng” để sau cũng được.

Thật không ngờ ông cậu lại đi thẳng vào vấn đề chính và suy nghĩ hoàn toàn khác Vĩnh Khoa. Khó nhọc phát ra từng câu chữ trong hơi thở nóng ran, Vĩnh Khoa gieo tia nhìn lạnh vào ông mình :

_ Không giết cô ấy…

_ Vậy hãy nhắm súng vào ta và bóp cò. Còn không, ta sẽ làm chuyện đó, với con.

Cắt ngang câu nói lấp lửng của Vĩnh Khoa là một thanh âm rùng rợn đầy đáng sợ và uy quyền. Từng câu chữ được mài giũa một cách dứt khoác nhất.

Tách !

_ Con sẽ thay Vĩnh Khoa…

Cánh cửa mở tung cùng dáng người cao cao có khuôn mặt hệt người bệnh.

Khẩu súng trên tay được nạp đạn trong tích tắc, đầu súng lạnh toát nhắm thẳng về phía trước, như muốn vồ tới bất cứ lúc nào.

Khẽ nhếch môi nhạt, Vĩnh Kỳ nói tiếp câu nói đang bỏ dở :

_ …giết ông.

Sửng người trước câu nói của Vĩnh Kỳ, Vĩnh Khoa ngồi dậy một cách khó khăn, cố bật ra từng chữ trước cái sốt đang hành hạ cơ thể cậu :

_ Vĩnh…

Đoàng.

Mùi máu tanh phả vào không trung, quyện vào bầu không khí đặc sánh. Căn phòng tràn ngập hương tanh của máu. Màu đỏ thẳm loan trên nền nhà.

Kịch!

Cả thân hình đổ sập xuống đất, đôi môi tái đi vì mất máu, mắt dường như đang bị thuyết phục cho nhắm nghiền lại.

Làn khối trắng trên đầu súng được thổi bay đi, khẩu súng lại được tra vào túi. Trương Tề khẽ hếch môi, để lộ sự nguy hiểm trong từng câu nói :

_ Con có thể nhanh hơn ta sao, Vĩnh Kỳ? Đừng bao giờ làm những chuyện ngu ngốc ấy nữa.



_ Có chuyện gì vậy, Khoa?

Nghe tiếng súng thánh thoát vang lên, từ dưới nhà, Chính An vội vã chạy thật nhanh lên tầng trên.

Nhìn cảnh tượng trước mắt, Chính An không khỏi ngạc nhiên, cậu trân mắt nhìn Vĩnh Kỳ đang nằm bất động trên vũng máu. Bất giác, thoát khỏi sự ngạc nhiên ấy, Chính An vội lấy chiếc điện thoại ra và gọi xe cứu thương.

Trước khi đưa Vĩnh Kỳ vào bệnh viện, Chính An không quên quay lại nhìn ông Trương Tề, buông một câu ngắn gọn :

_ Chăm sóc cho Vĩnh Khoa hộ tôi.

Tiếng còi inh ỏi từ chiếc xe cứu t