Insane
Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Tác giả: Tiểu Ly Ly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328010

Bình chọn: 9.5.00/10/801 lượt.

Chính Anh đứng, cậu khẽ nhếch môi :

_ Tôi đã tìm ra “chìa khóa vàng”

“Chìa khóa vàng”? Chẳng phải đó là mục tiêu của tổ chức và của cậu sao? Nếu đã tìm ra thì quá tốt? Nhưng ….tại sao, trong đôi mắt ấy lại chứa đựng đầy vẻ đau khổ thế kia!

Theo dõi ánh mắt của Vĩnh Khoa, Chính An chau mày đôi lúc, với tài suy đoán không thua kém Vĩnh Khoa, cậu có thể nhận ra điều không hay trong ánh nhìn đầy nỗi thống khổ ấy.

_ Vậy….”chìa khóa vàng” là ai?

Ánh đượm buồn xa xăm lại lọt vào đôi mắt kia, như không muốn tin vào điều mình đang nói, như thể cậu đang chìm đắm trong một giấc mơ, một giấc mơ mang đầy đau thương.

_ Thiên Di.

_ Thiên…. Thiên Di? Thiên Di? Sao lại là Thiên Di? Không thể nào. Không thể nào cậu lại có thể giết “vợ” mình được. Rốt cuộc là có chuyện gì vậy? Sao cậu nghĩ người đó là Thiên Di cơ chứ? – Chính An ngỡ ngàng, từng câu chữ mang đầy sự tức giận.

Cậu tức giận là lẽ đương nhiên. Đối với cậu, Vĩnh Khoa còn thân thiết hơn chữ thân, họ đã là bạn của nhau nhiều năm liền làm sao mà hiểu tính cách của nhau cho được cơ chứ. Hiếm lắm mới nhìn thấy khoảng thời gian Vĩnh Khoa vui vẻ, điều đó làm Chính An cũng vui lây. Vậy mà, bây giờ lại xảy ra chuyện này. Làm sao cậu không thấu được nỗi đau trong Vĩnh Khoa chứ! Cậu hiểu bạn mình hơn ai hết mà. Chắc giờ Vĩnh Khoa đang bị cơn đau thống trị mất rồi.

_ Hỏi ông cậu đi. Chính ông cậu nói với cậu Thiên Di là vợ cậu mà. Làm sao cô ấy có thể là “chìa khóa vàng” chứ?

_ ….

_ Cậu đừng có im lặng như thế, Vĩnh Khoa à!

_ ….

_ Khoa …

_ …

Nhìn bạn mình chìm đắm trong cơn đau, Chính An không tài nào chịu nổi, cậu tức giận xông đến, túm lấy cổ áo Vĩnh Khoa, giật mạnh.

_ Cái thằng ngốc này, có chuyện gì thì cậu phải nói chứ. Im lặng thì làm được gì? Trương Vĩnh Khoa mà tôi quen biết đâu mất rồi?…. Này, cậu….

Khựng lại vài giây, lòng Chính An như chùn xuống khi nhìn nét mặt Vĩnh Khoa.

Một giọt…hai giọt…

Là gì thế?

Vĩnh Khoa khóc sao? Thật sự là cậu ấy đang khóc sao?

Chưa khi nào Chính An thấy những thứ mặn chát ấy rơi trên gương mặt điển trai kia. Nhưng “chưa khi nào” đâu phải không “không bao giờ”. Con người ai mà chẳng biết khóc, họ khóc vì họ không chịu đựng nổi sự đau đớn trong lòng, đành phải nhờ nước mắt cuốn trôi đi giúp thôi.

Đây là lần đầu tiên Vĩnh Khoa khóc, Chính An còn nhớ, ngay khi người con gái mà Vĩnh Khoa đã từng trước kia rời bỏ cậu đi, cậu không hề khóc. Nhưng tại sao, vì Thiên Di, Vĩnh Khoa lại rơi nước mắt. Phải chăng cậu đã quá yêu vợ mình!

Nước mắt không phải là thứ làm cho người ta yếu đuối. Đối với con trai, họ khinh thường nước mắt. Nhưng khi thấy mình yêu khóc, tuy không khóc theo nhưng họ vẫn đau quặng lòng.

_ Không biết từ bao giờ mà tôi lại trở nên yếu đuối đến vậy, Chính An à!

_ …

Người con trai ngồi trước mặt Chính An bây giờ, vẻ uy nghiêm biến đâu mất, sự lạnh lùng cũng biệt tâm, nét tàn bạo cũng bay đi, chỉ còn lại trên gương mặt anh tuấn kia vài giọt nước mắt hiếm thấy và sự đau buồn ẩn sâu bên trong.

_ Chính An, tôi xin lỗi vì đã quá yếu đuối. Chỉ vì cái thứ tình yêu mờ nhạt mà lại trở thành con người khác…

Hơi lạnh từ đâu ùa về khi Vĩnh Khoa dứt câu, Chính An vẫn đứng đó, trầm ngăm quan sát Vĩnh Khoa. Cậu không hiểu tên bạn mình muốn nói điều gì nên đành đứng quan sát.

_ Tôi sẽ có cách giải quyết. Cậu giúp tôi nhé.

_ Ừm. – Chính An thản nhiên trả lời nhưng mắt vẫn không ngừng quan sát.

_ Chờ cho đến khi kỳ thi và đêm Giáng sinh trôi qua. Mọi thứ sẽ trở về thời điểm ban đầu.

Cuối cùng cậu đã hiểu. Cậu đã hiểu Vĩnh Khoa muốn làm gì. Nhưng…

_ Sẽ ổn chứ?

_ Mọi chuyện sẽ ổn mà. Không tin tôi sao? – Cười nhạt.

_ Tôi không nói mọi chuyện. Tôi hỏi cậu đấy. Cậu sẽ ổn chứ?

_ Ổn.

Cốc …. Cốc

_ Vào đi.

Lấy lại vẻ mặt nghiêm nghị, Vĩnh Khoa ngồi vào bàn, lạnh lùng ra lệnh cho người vừa gõ cửa bước vào.

Ông Kan từ tốn duỗi thẳng chân, từng bước đi tiến thẳng đến chiếc bàn làm việc. Nở một nụ cười chứa đầy nham hiểm, ông ta giương mắt nhìn Chính An rồi nhìn Vĩnh Khoa, chậm rãi nói :

_ Cậu đã có tung tích của “chìa khóa vàng” chưa?

_ Đương nhiên là chưa. – Không chờ Vĩnh Khoa lên tiếng, Chính An nhanh miệng đáp lời ông Kan.

_ Tốt. Vậy tôi sẽ cung cấp tin tức cho cậu.

Tách.

Sau tiếng bún tay từ ông Kan, một người được áp giải vào, đầy thương tích trên cái cơ thể rắn chắc ấy.

Chính An bất ngờ khi nhìn thấy người đó, vì là học sinh của trường nên không quá khó để nhận ra, người đó chính là thầy Đơn Diệu Vinh.

Chỉ Chính An và Vĩnh Khoa nhận ra người đối diện, với thầy Vinh, thầy ấy không biết cũng chẳng nhớ nổi ra Chính An là học sinh của Quang Tuyến.

_ Người này sẽ cung cấp tin tức cho cậu, thưa chủ tịch.

Cuối chào Vĩnh Khoa, ông Kan khẽ khàng ra lệnh cho bọn người kia bước ra cùng ông. Giao lại thầy Vinh cho Vĩnh Khoa tra hỏi.

Cánh cửa đóng sầm lại với một thứ âm thanh man rợn, lạnh toát. Những vết thương chi chít không lấy mạng sống người khác đang rỉ máu. Không nói không rằng, Vĩnh Khoa lấy hộp y tế đưa cho Chính An.

Chỉ một loáng, những vết thương đã được băng bó thật khéo léo. Điều này làm thầy Vinh khá ng