nó ở trường. Nhìn nó khóc mà tim cậu thắt lại.
Vĩnh Khoa nhẹ nhàng nâng càm nó lên, lau đi những giọt nước mắt ương bướng đang tranh nhau xem ai rơi xuống trước, giọng nhẹ như cánh diều lơ đễnh giữa không trung :
_ Ngoan nào. Có chuyện gì, kể anh nghe đi.
Chất giọng ngọt ngào như một câu thần chú yêu thương, nhìn Vĩnh Khoa với đôi mắt ngấn lệ :
_ Mẹ nói cha không phải là cha ruột… Họ đã bày ra một vở kịch để đánh lừa ai đó. Còn nói cha em là một hậu duệ… Cha của em thật ra là Hiệu trưởng Lâm…. Mẹ đã nói ông ấy là cha ruột của em… Em không biết nữa, không biết phải làm thế nào hết…
_ Được rồi. Đừng khóc nhè nữa. Chắc họ có lý do gì đó nên không nói cho em biết sớm, hãy thông cảm …
Khoan đã.
Nó vừa nói gì nhỉ?
Vĩnh Khoa khựng lại vài giây, liên tưởng đến lời Thiên Di vừa nói vụt qua, mối lo ngại trong cậu lớn dần.
Không phải chứ?
Thận trong đưa mắt nhìn Thiên Di, Vĩnh Khoa cầu mong cho điều mình vừa nghe thấy chỉ là một sự nhầm lẫn. Chắc cậu không nghe kỹ thôi!
_ Em nói ….cha em là ai?
Không để ý nhìn nét mặt Vĩnh Khoa, Thiên Di lạc giọng :
_ Hiệu trưởng Lâm!
_ Hiệu… Hiệu trưởng Lâm? Lâm Kỳ?
Đôi mắt nâu nhạt hình dung ra một sự thật quái ác. Thứ mà cậu đang rắp tâm tìm kiếm cho bằng được và triệt tiêu chẳng lẽ lại là người con gái này? Con của chủ tịch đời trước – Lâm Kỳ, chính là Thiên Di sao?
Không thể nào?
Mọi hy vọng để tìm “chìa khóa vàng” như tắt lụi khi cậu nhìn Thiên Di. Cái đầu sáng suốt và thông minh sao giờ lại mu muội đến thế này? Với bộ óc đa tài, Vĩnh Khoa nhanh chóng kết luận được mọi chuyện. Người mà cậu hằng tìm kiếm theo lời ông dặn và giết, mất bao nhiêu thời gian và công sức, không ngờ người đó lại là người đang ngồi trước mặt cậu ngay lúc này, chẳng những thế, người đó còn là vợ chưa cưới của cậu.
Còn sự thật nào đau lòng hơn nữa không?
Thật ra có phải cái thứ thường mọi người gọi là “định mệnh” luôn tồn tại hay không? Nếu tồn tại, sao lại vào lúc này mà nó ùa đến.
Không sai sót gì cả. Mọi chuyện rõ như ban ngày.
Đích thị Lâm Kỳ là chủ tịch đời trước của tổ chức Demon, và việc ông giao cho cả hai anh em là phải tìm ra và giết kẻ được gọi là “chìa khóa vàng”. Sau bao năm, cái quy lực vẫn tồn tại song hành cùng dòng thời gian không ngừng nghỉ.
“Chìa khóa vàng” luôn phải chết.
Vĩnh Khoa đã bỏ công sức ra và tìm kiếm, biết đến Hiệu trưởng Lâm và manh mối của người cần tìm làm cậu khá hài lòng. Nhưng giờ đây, khi nhận ra Hiệu trưởng Lâm là cha ruột của Thiên Di, mà theo như lời ông nói, con của chủ tịch đời trước chính là người cậu cần tìm – “chìa khóa vàng”. Vậy chẳng phải người cậu sẽ giết chính là Thiên Di hay sao?
Không thể nào. Không thể nào có chuyện như thế được. Chắc chắn ông cậu đã nhớ sai. Chắc chắn “chìa khóa vàng” là một ai khác không phải Thiên Di. Chắc chắn thế.
Giằng có mãi với mớ suy nghĩ trong đầu, Vĩnh Khoa không sao tin vào điều tồi tệ đó.
Trước mắt, cậu quyết sẽ giữ riêng cái bí mật này. Không, cậu không thể trụ nỗi nếu một mình giải quyết cái chuyện ngang trái này. Những người đáng tin tưởng và đang bị cuốn vào một trò chơi khác chắc sẽ có cách. Mà cũng không được, nếu vậy, họ sẽ gặp nguy hiểm.
Lại một mối lo ngại nữa hình thành.
Chưa bao giờ Vĩnh Khoa cảm thấy bất lực đến thế. Với mọi tình huống, cậu điều có cách xoay chuyển. Nhưng tại sao, chỉ với một chuyện trước mặt hiện nay, cậu lại….
_ Anh sao vậy, Vĩnh Khoa?
Dường như đã chịu chú ý đến nét mặt của Vĩnh Khoa và thôi khóc. Thiên Di chợt nhận ra nét lo lắng trên gương mặt điển trai kia. Điều gì mà lại làm một người lạnh lùng như cậu lo lắng đến thế?
Khẽ lay lay vạt áo Vĩnh Khoa chờ đợi câu đáp trả, Thiên Di cảm thấy khó hiểu khi nhìn thấy đôi mắt Vĩnh Khoa có vẻ chao đảo, không xác định được một phương hướng nào cả.
_ Vĩnh Khoa …
Tiếng nhè nhẹ vang đến tai cậu, thức tỉnh và gạt bỏ dòng suy nghĩ ngổn ngang sang một góc não, xoa đầu Thiên Di một cách vụng về rồi đứng lên, Vĩnh Khoa tự điều chỉnh lại cảm xúc hiện tại của mình, lấy lại nét mặt nên có ở mình, nhìn Thiên Di rồi lại vội chuyển tia nhìn sang hướng khác, nói vội :
_ Không có gì. Thôi, em lên phòng nghỉ đi. Dạo này chắc em mệt lắm rồi, vì sắp thi mà. Cố thi cho tốt nhé. Anh sẽ một món quà tặng em nếu em đạt điểm tốt trong kỳ thi sắp tới.
CHƯƠNG 35
Áng mây thứ 35 : Nỗi buồn của băng
[♥'> Cần 1 cây kéo…để cắt đứt dòng suy nghĩ, không phảilựa chọn nữa..[♥'> Cần 1 ổ khoá…để khóa hết tất cả những gì ray rứt trong lòng..[♥'> Cần 1 cái búa…để đập nát sự dối trá xung quanh..[♥'> Cần 1 miếng dán… để che dấu vết thương..[♥'> Cần 1 bàn tay…để nắm khi bước đi trên đường đời..và[♥'> Cần 1 trái tim…để yêu và được yêu…
Ngồi trong phòng làm việc mà tâm trí Vĩnh Khoa cứ để đâu đâu, không sao tập trung được. Thấy được sự bất bình thường trong ánh nhìn tin tường kia, Chính An bước vội vào phòng và đóng sầm cửa lại, cậu linh tính có chuyện gì đó rất nghiêm trọng, nếu không, Vĩnh Khoa sẽ chẳng như vậy.
_ Khoa, có chuyện gì rồi phải không?
_ …
_ Có liên quan đến “vợ cậu?
Dường như câu nói ấy có ảnh hưởng đến Vĩnh Khoa, chuyển tia nhìn sang nơi
