yện nữa, cũng đã đến lúc phải đối diện với sự thật.
Có một cái gì đó mơ hồ dâng lên, lấn át mọi suy nghĩ của sóc con, Thiên Di chậm rãi quan sát vẻ mặt của những người trong phòng một cách thận trọng. Bất giác, nó bắt gặp ngay ánh mắt dịu dàng của mẹ.
Một thanh âm dịu nhẹ vang lên, chất giọng như truyền đạt mọi suy nghĩ chứa đựng bên trong người kể, như hẳn đó là chuyện của một người khác. Bà vẫn giữ giọng trầm ấm, chậm rãi xoa đầu con mình :
_ Con gái của mẹ, người này chính là cha ruột của con.
Sao cơ? Cha ruột?
Như không tin vào tai mình, Thiên Di nhìn mẹ thật lâu để chắc rằng bà không đùa. Một trò đùa quá trớn rất dễ làm người ta đau quặng lòng.
_ Mẹ, mẹ nói gì vậy? Chẳng phải cha con đã …
_ Không. – Chặn ngang lời Thiên Di, mắt bà ngấn lệ – Người đã mất trong vụ tai nạn đó là hậu duệ của cha con. Vì trò chơi của một tổ chức, cha con buộc phải cho hậu duệ của mình bảo vệ mẹ và giả danh là chồng mẹ.
Trụ vững trên đôi chân đang run lên, như có hàn mũi kim châm vào một chỗ trên trái tim nhỏ bé, đau thắt. Thiên Di nắm chặt tay, nghẹn ứa cổ :
_ Mẹ, đừng đùa nữa. Con không thích đâu.
_ Mẹ không đùa. Xin lỗi con, người này thật sự là cha con.
Nhìn Thiên Di, ông chờ mong nó sẽ ông chầm lấy mình và gọi một tiếng “cha”, thật ấm lòng. Nhưng suy nghĩ của ông đã sai lệch, trong mắt Thiên Di chứa đầy sự phẫn uất và căm ghét. Nó mím môi dù mắt đã chứa đầy cái thứ nước mặn chát, chực trào ra khỏi khóe mi.
_ Cha sao? Với con, con chỉ có một người cha. Chính người cha đó đã ban cho con thêm mạng sống thứ 2 này….
Quay sang Hiệu trưởng, nó cười nhạt, đâu nào biết cử chỉ đó làm ông quặng lòng, xé gan.
_ Tôi không muốn có một người cha vô trách nhiệm, coi mạng sống của người khác như cỏ rác, vậy mà xứng đáng làm cha ư? Cái gì mà hậu duệ? Ngay cả hậu duệ của mình, ông còn không bảo vệ nỗi nữa là. Tôi không cần một người cha như thế. Không cần.
Chạy thật nhanh để che giấu những giọt nước mắt đang thi nhau rơi xuống, quyện vào không trung và bị gió cuốn đi. Chạy vụt ra khỏi ngôi trường đó, chạy đến mãi một lúc khá lâu, khi không còn hơi sức đâu để mà chạy tiếp thì Thiên Di mới dừng lại, thở hỗn hễnh cùng với nước mắt lắm lem.
Bầu không khí động lại hàng ngàn vết xước, làm cho tâm can người ta như muốn nổ tung. Hiệu trưởng Lâm đau khổ vấu chặt lấy tay mình như đang thầm trách móc bản thân. Ông cảm thấy sao mà lời đứa con gái bé bỏng sao mà đúng thế?
Ông thật sự là người vô trách nhiệm. Không những thế, ông thật hèn hạ khi mải mê chạy trốn cái bóng của quá khứ mà không dám đối diện với nó, chiến đấu với nó. Chính ông đã hại hậu duệ của mình phải ra đi trước sự chứng kiến của Thiên Di. Nếu ông không nhờ người đó giả danh thì liệu người đó có chết không khi vẫn trung thành với ông và thề sống chết cũng sẽ bảo vệ đứa con duy nhất của chủ nhân mình?
Cười chua chát, Hiệu trưởng Lâm nhìn người vợ cũng đang nghẹn ngào nước mắt, thất vọng nói :
_ Hết rồi. Hết thật rồi.
_ Không sao đâu. Con bé sẽ hiểu mà. – Bà nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh ông an ủi.
Không ai nói thêm với ai một lời nào nữa, cái bóng đen của quá khứ đang dày vò, càu xé trái tim mỗi người. Mãi một lúc sao, khó nhọc lắm thầy Vinh mới đứng sững dậy, lại phải chỉnh cái gọng kính trên gương mặt thanh tú.
_ Xin phép Hiệu trưởng, tôi về phòng làm việc.
Từng bước đi nặng chịch như kìm hãm mọi động lực để người ta có thể tiếp tục bước tới phía trước. Dù thế nào đi nữa, thầy Vinh nhất định sẽ bảo vệ “chìa khóa vàng”, mặc dù, rất có thể anh sẽ đi đến một nơi thật xa, giống với hậu duệ trước kia cũng nên. Nhưng, nếu vậy thì đã sao? Lòng trung thành như quyện vào máu cùng lưu thông trong cơ thể mất rồi. Chết thì có gì đáng sợ.
—
_ Cha ơi, sự thật đây sao? Nói cho con biết đi. Sao cha cứ im lặng hoài vậy? Con muốn được biết sự thật mà. Thật ra…. Người có phải là cha của con không…
Ngồi trước ngôi mộ nhỏ nhắn, Thiên Di thút thít nói trong nước mắt, người trên hình cười trìu mến nhìn nó, vẫn gương mặt đó, vẫn nụ cười đó, nhưng sao giờ lại xa vời đến thế, không thể nào ôm chầm người trước mặt để nũng nịu được nữa.Nó vẫn không sao quên được hình ảnh trước lúc ông vĩnh viễn rời xa nó. Với gương mặt đẫm máu tươi, nhưng ông vẫn cố cười và thì thầm vài điều, mặc cho cơn đau đang đè nặng người ông.
_ Cha ơi, tại sao cha lại cứu con khi mà con chẳng có quan hệ máu mũ với cha chứ? Tại sao chứ… bây giờ con phải làm sao đây! Nếu đây là sự thật thì. …con đã nợ Người một ân huệ quá lớn rồi…
“Hãy luôn vui vẻ con nhé!”
Âm vang của câu nói ngày xưa cứ vang mãi trong cái khuôn viên nhỏ hẹp vắng bóng người và mang đầy sự đau thương, câu nói mà ông đã trút hết hơi thở cuối cùng để phát ra vẳng bên tai, như dội lại từ một nơi nào đó rất xa.
Mấy tiếng đồng hồ trôi qua, Thiên Di vẫn ngồi im lặng trước nắm mồ nhỏ. Cái mệt lã kéo ùa đến vì đã vận động quá sức và vì khóc quá lâu. Đứng dậy như kẻ mất hồn, thất thần bước đi trên con đường dài thênh thang như đang trúng bùa chú.
Đẩy cửa bước vào nhà, không hiểu sao khi thấy Vĩnh Khoa, nó lại òa khóc. Chẳng hiểu là có chuyện gì xảy ra với