cảm thấy thật khó chịu. Ông chính thức phá tan “rào cản” giữa hai người.
_ Ta …
_ Ông thật sự là cha tôi?
Thật trùng hợp khi cả hai cùng tranh nhau nói trong cùng một khoảnh khắc. Đôi mắt hướng nhìn vào không trung, Thiên Di đưa ra câu hỏi bâng quơ đã biết trước câu trả lời. Nó thật sự không muốn tin vào “giấc mơ có thật” này chút nào.
_ Thiên Di, ta xin lỗi, vô cùng xin lỗi con, ta …
_ Xin lỗi? Mọi chuyện của quá khứ giờ ông lại đem ra xin lỗi. Tôi có nên chấp nhận lời xin lỗi ấy không?
Hành động nói năng thật dứt khoác của Thiên Di làm ông tái lòng, ông biết mình đã mang một tội lỗi lớn với đứa bé ngây thơ này. Nhưng biết làm sao được khi mà không thể quay về quá khứ! Ước gì người ta có thể làm thời gian ngừng trôi và quay lại điểm khởi đầu và sửa chữa mọi sai lầm!
Thiên Di đến đây là vì một lý do khác chứ không phải cái lý do nhận cha mà ông đang mong đợi. Nó đến là vì muốn tìm hiểu chuyện đã nghe lén hôm đó – chuyện gì đó về một con mèo mang tên “chìa khóa vàng” mà Triết Minh và Bách Nhật đã nói.
_ Tôi muốn hỏi ông một chuyện. Nhưng ông phải hứa là phải nói sự thật!
_ Được. Con cứ hỏi. – Hiệu trưởng Lâm vui mừng thốt lên mặc dù không biết con mình muốn biết chuyện gì.
_ “Chìa khóa vàng” là gì?
Sững người. Ông bàng hoàng nhìn con mình mà nước mắt như ứa ra. Có nên nói không?
Phải nói.
Ông phải nói. Ông không nên giấu con mình nữa. Nhưng … ông chỉ nói một khía cạnh nào đó thôi. Đủ để Thiên Di biết về cái tên “chìa khóa vàng”.
—
Hứng từng đợt gió trời, Thiên Di đưa mắt mơn man nhìn vào không trung. Bất chợt, lời của Hiệu trưởng Lâm hiện lên trong đầu nó.
“Ta đã từng làm việc trong một tổ chức mang tên Qủy trắng. Vì mối thù xưa giữa các chủ tịch quá cố với một kẻ tội đồ. Kẻ đó đã làm nhiều chuyện không thể tha thứ như mưu sát chủ tịch và cả gia đình chủ tịch. Chính người chủ đầu tiên của tổ chức đã bị như thế. Trước lúc lâm chung, ông giành ít máu của mình để lại vài dòng chữ về kẻ tội đồ đó. Ông đã gọi kẻ đó với cái danh “chìa khóa vàng” vì một lý do chỉ có ông mới biết và đặt ra quy luật : Kẻ nào được gọi là “chìa khóa vàng” sẽ phải chết dưới tay chủ tịch mới. Cái điều luật ấy được lưu truyền và thực hiện cho đến giờ. Mỗi năm, sẽ có người không may là “chìa khóa vàng” do bóc phiếu. Dù là người thân thuộc hay xa lạ người đó cuối cùng cũng phải chết dưới tay vị chủ tịch của thời đó….”
“Tại sao? Đó đã là quá khứ. Nếu có thù, chỉ với một mình người kia thôi. Những “chìa khóa vàng” trong những năm sau đâu có tội gì?”
“Ta biết và những chủ tịch cũng biết. Nhưng đâu ai dám trái lời một khi quy luật đã được đặt ra.”
“Vậy “chìa khóa vàng” được định sẵn là phải chết?”
“Ừm.”
“Còn Vĩnh Khoa? Ông biết anh ấy không?”
“Cậu ta là vị chủ tịch của thế hệ này!”
“Vậy anh ấy sẽ phải giết người sao? Người mang tên “chìa khóa vàng” ấy?”
“Đúng.”
“Thế “chìa khóa vàng” năm nay là ai?”
“Ta ….không biết!”
_ Bé Di, làm gì mà thẫn thờ vậy?
Tiếng nói của Hải Nhân làm Thiên Di thoát khởi mớ lộn xộn trong đầu. Nghiên đầu nhìn Hải Nhân trong giây lát, Thiên Di nở một nụ cuời rồi trở về với trạng thái bình thường như mọi khi.
Ngồi xuống cạnh sóc con, khoan khoái duỗi thẳng tay lên đỉnh đầu, đôi mắt đen láy chứa đầy màu xanh thanh thoát của bầu trời bao la, Hải Nhân nhẹ nhàng nói :
_ Có chuyện không vui thì cứ nói với anh, em đừng để trong lòng, điều đó làm người anh này khó chịu lắm đấy, nhóc à!
Một tiếng thở dài khẽ vang lên, trong hơi thở ấy chứa đựng một niềm tâm sự cần thổ lổ ngay tức khắc. Quay sang người anh đáng kính, mỉm cười với đôi mắt sáng tựa pha lê trong suốt, Thiên Di nói với chất giọng cực đáng yêu nhưng chứa đầy nỗi buồn :
_ Em đã hiểu rõ hơn về anh ấy. Nhưng …. Em sợ một điêù. Công việc của anh ấy … có thể sẽ …. giết người..
_ Sao? Giết người? – Hải Nhân trố mắt ngạc nhiên rồi lại trở về vẻ mặt vui vẻ khi nhìn thấy sự lo âu trong mắt đứa em mà mình đã và đang yêu – Đừng lo ngốc ạ, anh sẽ không để tay thằng nhóc đó vấy máu đâu.
—
Đang trong giờ học, nhận được điện thoại của ông mình, Triết Minh nhanh chóng về nhà mặc dù không biết sẽ có chuyện xảy ra với mình.
Quăng cặp táp lên chiếc sofe trong phòng khách, ngồi xuống với vẻ mặt không mấy vui vẻ khi bị gọi về gấp như thế này, Triết Minh ngã người, đưa mắt nhìn lên trần nhà và chờ ông mình xuống.
_ Lão gia.
Tiếng của người hầu làm Triết Minh giật mình, biết là ông đã xuống, cậu hằn học quay lại phía sau :
_ Đang giữa giờ sao ông lại gọi con về?
_ Đương nhiên là có lý do rồi.
Ngồi xuống cạnh Triết Minh, ông Hàn nhấc tách trà đã được rót sẵn và nhâm nhi, không để mất nhiều thời gian, ông đi thẳng vào điều ông đang muốn nói.
_ Con cũng đã lớn rồi nhỉ! Đã đến lúc phải cưới cho con một người vợ tốt.
Khá sững sờ khi nghe ông mình lại đề cập đến chuyện này, Triết Minh chau mày khó hiểu :
_ Ý ông là …
_ Ta muốn con lấy Lập Hân.
_ Sao chứ? Chẳng phải ông đã nói nếu con vào tổ chức thì sẽ không lấy Lập Hân hay sao?
Gương mặt ông Hàn dãn ra, bật cười khanh khách :
_ Đúng. Nhưng giờ ta muốn con lấy Lập Hân, nếu không đồng ý, con sẽ hối hận
