Disneyland 1972 Love the old s
Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Tác giả: Tiểu Ly Ly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328050

Bình chọn: 7.00/10/805 lượt.

đấy, cháu trai ạ!

Không hiểu trong đầu ông mình đang mưu tính chuyện quái gì nhưng nhất định Triết Minh sẽ không nghe theo bất kỳ một sự sắp đặt nào hết.

Đứng phăt dậy, Triết Minh không nhìn ông mình thêm lần nào nữa, quay người đi lạnh lùng, dáng người cao cao nhanh chóng bước đến ngưỡng bậc thang lầu trong tích tắc.

_ Nếu không cưới con bé cũng được, nhưng ….con phải lấy mạng “chìa khóa vàng” cho ta.

Câu nói ấy níu chân Triết Minh lại, ông Hàn khá hài lòng về điều đó, khẽ nhoẻn miệng cười.

Chẳng quay người lại nhìn mặt ông mình, Triết Minh giữ nguyên tư thế đang đứng, nói vọng lại :

_ Được. Nhưng bọn con chưa tìm ra kẻ đó. Ông hãy đợi…

_ Ta đã biết “chìa khóa vàng” là ai rồi nên ….không cần phí sức để tìm đâu.

_ Được. Người đó là ai? – Triết Minh nhếch môi nhạt.

_ Lữ Thiên Di. Con có thể giết chứ?

Không biết từ lúc nào ông Hàn đã đứng phía sau lưng Triết Minh. Ông nhìn cậu bằng đôi mắt tinh vi vì ông đã biết khá rõ về đứa con gái tên Thiên Di ấy. Ông biết Triết Minh đang có tình cảm với cô gái ấy. Liệu cậu sẽ thuận theo ý ông?

Một mảng tối bao trùm lấy đầu óc chàng trai trẻ, cậu không tin vào điều ông mình vừa nói. Sao lại là Thiên Di. Sao có thể như vậy được chứ?

Nếu vậy, chắc Vĩnh Khoa cũng đã biết chuyện đó. Ai sẽ là người chịu đau nhiều nhất?

Triết Minh đưa mắt nhìn ông mình, giọng chợt run liên hồi :

_ Ông nói sao?

Không trả lời câu hỏi ấy, ông Hàn nhìn xoáy Triết Minh, buông một câu :

_ Làm được không hay con sẽ lấy con bé Lập Hân theo lời ta?

_ Không làm cũng không lấy ai hết. Nếu ông muốn ép con đến đường cùng thì con sẽ đi khỏi nơi đây.

Đi sớt ngang qua mặt ông Hàn, đã vậy, cậu sẽ không nhân nhượn nữa, cậu sẽ làm theo ý mình. Trước tiên phải tìm Vĩnh Khoa cái đã.

_ Bắt nó lại cho ta. Không có mệnh lệnh của ta không ai được phép cho nó bước ra khỏi cánh cửa này nữa bước.

Ngay sau câu nói đó, một tốp vệ sĩ mặc đồ đen đứng quanh Triết Minh làm cậu cảm thấy khó chịu, khẽ chau mày, Triết Minh cau có gắt :

_ Tránh ra. Nếu muốn ngăn tôi thì đừng hòng.

_ Con nghĩ một mình con sẽ hạ được nhiêu đó người của ta sao?

Quẳng lại câu nói đó phía sau, ông Hàn lặng lặng bước lên từng bậc thang.

Qủa thật đúng như ông Hàn nói, một mình cậu thì không thể nào hạ nổi một số đông đến thế, phải chi có Bách Nhật ở đây thì tốt.

Sau một hồi giằng co cùng đám thô bạo kia, Triết Minh vẫn yếu thế hơn. Cánh cửa phòng được đóng chặt bằng nhiều ổ khóa. Bên ngoài, một tốp người thay nhau canh chừng. Ngay cả cửa sổ cũng khóa chặt.

Ngồi phịch xuống chiếc ghế trong phòng, Triết Minh đưa tay lấy chiếc điện thoại trên bàn.

_ Chết tiệt.

Màn hình điện thoại không phản ứng. Một mảng tối hiện ra. Ông Hàn đã cho người khóa máy và lấy chiếc sim trong điện thoại ra từ mấy giờ trước, lúc cậu quăng chiếc cặp táp sang một bên cùng điện thoại khi mới về nhà.

Mọi liên lạc điều bị ngắt hẳn, chẳng khác nào tù nhân.

CHƯƠNG 37

Áng mây thứ 37 : Hẹn hò

“Tớ Yêu Gió . . .- Vì nó giống ngày Cậu mới bước đến \’\’ Nhẹ nhàg và dễ chịu \’\’. ..- Tớ Yêu Nắng . . .- Vì nó mang hơi ấm của vòng tay Cậu \’\’ Ấm áp và bình yên \’\’. . ..- Và Tớ Yêu Cậu . . .- Vì Cậu đã đến và mang cả thế giới của Tớ cất vào tim ..

Tia nắng nhỏ len lỏi vào tấm rèm cửa đang phấp phới trong gió trời, làm sáng rực một góc phòng.

Tiếng chuông báo thức reo inh ỏi làm cho người ta khó có thể ngủ nướng thêm được nữa. Nhưng đối với Thiên Di, nó sẵn sàng hy sinh cái đồng hồ yêu dấu bất kỳ lúc nào. Thế là sóc con đưa tay (lẫn chân) quờ quạng tìm khắp nơi trong tình trạng nhắm nghiền mắt để nhâm nhi giấc ngủ.

Sau khi đã xác định được đối tượng làm ồn, nàng ta đưa tay quơ mạnh làm cái đồng hồ “mất thăng bằng” và ngã xuống nền đất lạnh ngắt để tiếp tục ngủ vì hôm nay là chủ nhật.

Kỳ thi trôi qua đã cướp đi sức lực lẫn tinh thần học tập của Thiên Di khi nó nghĩ đến ĐIỂM SỐ. Thật não nề biết bao!

Kỳ lạ thay, sao cái đồng hồ đã rớt xuống đất mà không phát ra một âm thanh nào! Chẳng những thế, cái đồng hồ lại còn đang reo inh ỏi. Chẳng lẽ nó đã định hướng sai?

Một lần nữa, công cuộc tìm kiếm chiếc đồng hồ ồn ào được phát động. Tay của cô nàng cứ quơ lung tung trong khoảng không vô định để tìm ra “vật thể” gây ồn.

Nhúc nhích người để với tay xa hơn tìm kiếm nhưng mắt vẫn nhắm nghiền. Mãi không tìm được thứ cần tìm đã làm sóc con thêm bực mình nhưng vẫn chẳng thèm hí mắt ra nhìn quanh. Có ai đó đang nhìn dáng vẻ “ngủ nướng” của nó.

Cho đến khi tay sóc con đã chạm đến một cái gì đó mà nó cũng không biết đó là cái thứ gì. Chỉ cảm nhận được hơi ấm từ cái thứ đó…

Ấm…??

Tối qua mình có đóng cửa phòng mà. Nhưng …ban ngày cũng có ….ma sao…

Khi từ “ma” vừa hiện diện trong suy nghĩ của mình, Thiên Di lập tức mở mắt, ngồi bật dậy, kéo mền trùm kín người …

_ Á…á.aaaaaaaaaaaaa, maaaaaaaaaaaaa…..

_ Mới sáng sớm mà giọng em tốt phết nhỉ!

Cái thanh âm quen thuộc vang lên trong gian phòng nhỏ, đặt cái đồng hồ trở về với nơi quy định, đồng hồ mừng rỡ khi được cứu mạng trong tích tắc.

Người đó khẽ ngồi xuống, đưa tay kéo cái mền đang được trùm kín lên ai kia ra rồi nó