nh ngạc, Chính An hầm hầm lia tia nhìn man rợn về phía hai kẻ cố tình gây sự chú ý kia, gầm lên :
– Nè, hai người có thôi không hả?
Bị chất giọng của Chính An làm cho giật mình, Thiên Di nháy mắt tinh nghịch nhìn Vĩnh Khoa rồi cả hai cùng nén cười. Buông chồng mình ra, Thiên Di ngơ ngác quay sang phía giọng nói vừa cất lên, chớp chớp mắt ngây thơ :
– Ủa? Chính An, sao anh lại ở đây? Còn cả Diễm Mi nữa? Hai người hẹn hò hả?
– A, Di, bạn và chồng đang đi chơi sao? Trùng hợp vậy!
Diễm Mi ngây ngơ chạy lại chỗ Thiên Di, mừng rỡ vang lên. Cô rõ là không nhận ra âm mưu phá đám của hai vợ chồng nhà này mà. Gượng cười, Chính An hít thở sâu rồi bước nhanh đến, kéo tay Diễm Mi ra phía khác, nói nhỏ :
– Em đừng để gương mặt của hai người đó lừa gạt. Họ rõ ràng đã theo chúng ta mà.
Diễm Mi ngạc nhiên nhìn về phía Vĩnh Khoa và Thiên Di rồi lại nhìn sang Chính An. Tại sao Thiên Di lại phải theo dõi cô và Chính An chứ? Quái lạ!
Thầm nghĩ, Diễm Mi nhoẻn miệng cười tỏ vẻ “Không có gì!” rồi nắm lấy bàn tay rắn chắc của Chính An, kéo cậu lại chỗ hai vợ chồng nhà “trẻ con” đang đứng.
– Để em hỏi Thiên Di, chắc không phải như anh nói đâu.
– Em bị họ lừa rồi.
Thiểu não trả lời, Chính An giương đôi mắt sắt bén về phía hai kẻ đáng ghét đang giở trò ma quái trêu cậu. Nhưng, ánh mắt của cậu có là gì so với hai tên “quỉ” nhỏ gian manh kia chứ.
Ngầm hiểu được những biểu cảm trên gương mặt đáng yêu của cô bạn xinh xắn, Thiên Di hé môi cười lén rồi vòng tay ra sau, ôm chầm lấy Vĩnh Khoa ngay khi Diễm Mi vừa dừng chân trước mặt hai người. Vùi đầu vào thân người ấm áp của Vĩnh Khoa, cô khẽ mếu máo :
– Chồng ơi, anh Chính An vu oan mình kìa. Mình đâu có theo dõi bọn họ, đúng không chồng?
Đưa tay vuốt nhẹ tấm lưng nhỏ như đang an ủi, Vĩnh Khoa đanh giọng lại, nhìn Chính An trách móc :
– Dương Chính An, tại sao cậu lại vu oan bọn tôi? Có biết vợ tôi đau lòng thế nào khi bị vu oan không hả? – Rồi lại vỗ về Thiên Di bằng giọng nói nhẹ nhàng hơn – Vợ ngoan, anh dẫn em ăn kem, nhé?
Gì? Lại ăn kem? Sao lúc nào cũng là kem?
“Phân đoạn” này chẳng phải Thiên Di đã tập kĩ lưỡng cho Vĩnh Khoa rồi ư? Tại sao cậu lại luôn lập lại kịch bản cũ thế chứ? Muốn trêu tức nhau à?
Lần này, Thiên Di không những không hưởng ứng theo mà còn làm bộ mặt nhăn nhó. Hừ! Cái tên chồng đáng ghét này, kịch bản chẳng phải cô đã tập cho cậu cảnh này nhiều lần rồi sao? Lúc này lẽ ra Vĩnh Khoa phải chuyển sang Diễm Mi để công kích chứ? Cô đã dặn cậu bao lần là phải dùng giọng nỉ non, lừa Diễm Mi cho cô nàng nói giúp cả hai với Chính An còn gì?
Lập tức buông tay khỏi người Vĩnh Khoa, Thiên Di cau mày nhìn cậu, rồi nghiến răng :
– Nè, em đã nói cảnh này không phải vậy rồi mà?
– Anh thích. Cảnh của em nghĩ anh không làm được. Áp dụng cách của anh hay hơn.
Không kém cô vợ bé nhỏ, Vĩnh Khoa cũng ấm ức gắt lên, mắt lạnh băng nhìn xoáy cô. Con nhóc này ngày càng quá đáng. Nghĩ thế nào mà lại bắt anh nhẹ giọng với con gái? Dù sao thì việc đi theo Chính An và Diễm Mi cũng dễ như trở bàn tay rồi. Nếu hai người đó nhất quyết không cho thì cậu và vợ bé nhỏ cứ lẻo đẻo theo sau. Ai cấm bao giờ?
Hừm! Khó khăn lắm cậu mới gật đầu đồng ý diễn chung kịch với cô vợ tinh nghịch lắm mưu mẹo này. Đã phải kìm nén lắm Vĩnh Khoa mới ngọt ngào đến vậy. Không thì đừng có mơ.
Trừng mắt, Thiên Di đã đá bay sự tồn tại của hai nhân vật chính trong đêm nay bằng sự hung hăng của mình. Chóng tay ngang hông, cô nhìn Vĩnh Khoa bằng đôi mắt rực lửa.
– Nếu cách ăn kem của anh hay hơn cách của em thì có lẽ kem trên thế giới này bán sạch hết rồi!
– Nếu em muốn, anh sẽ mua hết cho mà ăn.
– Em không thích. Em ghét kem.
– Vậy hôm bữa ai ăn hết hủ kem anh mua hả? Anh hay em?
– Trương Vĩnh Khoa, anh sao lúc nào cũng hơn thua với em vậy?
– Em mới là người thích hơn thua với anh.
– Anh…
– Thôi, thôi, Di dễ thương, bình tĩnh lại nào. Bình tĩnh nào!
May mà có Diễm Mi chen ngang vào cuộc cãi vã không lối thoát kia nên hỏa khí mới dần hạ xuống.
Kết quả “chung cuộc” của trận khẩu chiến ấy thế này : Diễm Mi đành tách lẻ cùng Thiên Di. Điều dĩ nhiên, Chính An phải “cặp” cùng Vĩnh Khoa. Chiến dịch làm hòa từ đó được bắt đầu.
Kéo Thiên Di lại chiếc ghế đá trong khu vui chơi, Diễm Mi thở dài chán nản nhìn gương mặt phừng phừng lửa giận của cô bạn mà không biết nên nói gì để dập đi ngọn lửa hờn giận trong lòng con nhóc thích tranh cãi kia.
Thiệt tình, đã là vợ chồng rồi mà cư