XtGem Forum catalog
Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Tác giả: Tiểu Ly Ly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325061

Bình chọn: 7.5.00/10/506 lượt.

à cậu từng cấm cô vợ nhỏ chạm vào. Ấy vậy mà bây giờ, ngay tại chính thời khắc đáng giá ngàn lượng vàng này, thì, Vĩnh Khoa lại là kẻ tạo nên thành quả tuyệt dịu kia.

Họa chăng, vợ chồng nhà này điều có tài năng phá hoại nhà bếp bẩm sinh? Rồi nhóc con Thiên Vũ sẽ không như hai người nào kia đấy chứ?

Ôi… cực phẩm nhân gian là đây!

Ở phòng khách, Thiên Di đã lóng tai mà nghe rõ ràng những âm thanh tạp nham vừa vang lên trong cái nhà bếp đáng thương. Cười trộm, cô bẽn lẽn nhấc từng gót chân xuống bãi chiến trường do người chồng yêu quí dựng nên.

“Trời ạ, Người hãy nói là con đang nằm mơ đi. Không phải như thế chứ?”

Đưa tay che miệng, cặp mặt to tròn ngạc nhiên không chớp. Rất lâu sau, dường như cả ngàn thiên niên kỉ trôi qua thì Thiên Di mới nhỏ giọng hỏi khẽ Vĩnh Khoa, ánh nhìn ngơ ngác con tê giác nghiêng nghiêng mang hàm ý châm chọc :

– Chồng yêu, anh… anh…

Nghe giọng nói trong veo vang lên phía sau, Vĩnh Khoa quăng luôn cái chảo đang cầm trên tay sang một bên rồi ngượng ngùng bào chữa :

– À, em đói chưa? Hay mình ăn món cũ nhé?

Món cũ, tất nhiên là mì gói. Ngoài nó ra, còn có món “ngon” nào khác ư?

Đến lúc này, Thiên Di đã không còn kìm chế được nữa. Cô nhóc nhoẻn miệng, sau đó bật cười hả hê :

– Ha ha ha, Trương Vĩnh Khoa cũng tài đáo để chứ chẳng đùa. Anh xem, hôm nay chúng ta có màn hay để xem rồi. Hi hi hi.

– Em…

Trợn mắt, Vĩnh Khoa gằng giọng hâm he. Ban cho cô vợ nhỏ cái nhìn sắc nhọn, cậu hung hăng nghiến răng. Hứ! Tại cô nhóc siêu phá phách này bắt cậu xuống bếp chứ cậu nào muốn vào đây? Giờ lại thành ra làm trò cười cho con nhóc ma lanh này?

– Ôi, xem kìa, anh còn phá hoại tài sản hơn em cơ đấy. Hư hỏng thật.

Thiên Di vẫn vô tư buông lời châm chọc mà không hề mảy may để ý đến nét mặt đang dần chuyển đổi màu sắc của Vĩnh Khoa. Nguy hiểm… đang đến gần rồi kìa. Còn không mau chạy thoát thân đi.

Đá đóng phế thải sang một góc để dọn đường, Vĩnh Khoa nhếch môi cười lạnh rồi nham hiểm nhìn Thiên Di, ma mãnh cất giọng :

– Vợ lắm trò, hôm nay… Em chết chắc rồi.

– Á…

Ngửi được mùi thuốc nổ cực đại ,Thiên Di vội thụt lùi lại vài bước lấy thế rồi hét toáng lên, co giò bỏ chạy.

– Đứng lại ngay. Đồ siêu quậy.

– A, bớ người ta, giết người, giết người.

– Em có im lặng không hả?

– Không im. Làm sao nào?

– Giỏi. Để xem anh làm gì em.

Rầm.

Rầm.

Rõ rồi, ngôi nhà kia… đang bị bạo loạn. Sức tàn phá của con người đối với đồ vật vô tri vô giác thật bá đạo. Đáng thương nhất, vẫn là đồ vật…

PHẦN 2 CHƯƠNG 33

Áng mây thứ 33: Thuốc gây cười

Sáng.

Một buổi sáng đẹp trời, mây nhuốm màu lạ lẫm, kinh ngạc ngó nhìn khung cảnh im lìm bên trong giang phòng khách rộng lớn.

Từ dưới bếp, mùi hương của từng món ăn không ngừng tỏa lan, vây bủa khắp căn nhà.

– Vợ yêu, ăn cơm nào.

Bỏ chiếc tạp đề ra khỏi người, Vĩnh Khoa lạnh giọng gọi cô vợ bé nhỏ của mình xuống dùng bữa sáng. Khẽ nháy mắt với người giúp việc trong nhà, cậu mờ ám nói khẽ :

– Nhớ nhé. Tất cả do tôi nấu.

Gật nhẹ đầu thay câu trả lời, cô giúp việc cười thầm rồi vội đi làm việc của mình. Còn Vĩnh Khoa, cậu chỉnh chu lại trang phục rồi đảo mắt quanh chiếc bàn thuỷ tinh đang chứa đầy thức ăn, cười mãn nguyện.

Vì chiều lòng cô vợ bé bỏng mà cậu phải chật vật từ sớm để tìm nguyên liệu và sau đó thì… đứng một bên quan sát cô giúp việc tốt bụng đã đồng ý giúp cậu hoàn thanh bữa sáng theo yêu cầu oái ăm của cô chủ đáng yêu.

Gì mà phải có một bữa sáng đúng nghĩa? Gì mà nếu là mì gói thì em sẽ không ăn?

Hừ! Muốn đầy đoạ chồng mình thì có.

Tất cả cũng tại Dương Chính An chết bầm hại cậu mà ra. Nếu không tại tên lắm chuyện, ba hoa Chính An thì Thiên Di làm gì mà có cơ hội điều khiển Vĩnh Khoa chứ!

Nhưng cũng nhờ thế mà cả hai mới tương phùng sau chuỗi ngày đau khổ. Cười nhẹ, Vĩnh Khoa chậm rãi bước từng bước lên bậc thang lầu. Nơi cậu sắp đến, đương nhiên là phòng ngủ.

Cạch.

Đẩy cánh cửa, Vĩnh Khoa chuẩn bị bộ mặt vui vẻ nhất có thể rồi cất bước đến bên chiếc giường lớn. Gương mặt từ hạnh phúc chuyển sang u ám đến không ngờ.

Sao chứ? Trông khi cậu phải dậy từ sớm để lo bữa sáng thì cô vợ ngốc nhà cậu lại hăng say mà “nướng” một cách ngon lành? Đã thế, khi cậu dùng chất giọng ngọt ngào của mình để gọi “Vợ ơi, ăn cơm” thì cô vẫn chẳng nhúc nhích hay định ngồi dậy ư?

Quá đáng! Quá đáng mà!

Hầm hầm, Vĩnh Khoa đưa tay giật mạnh cái chăn Thiên Di đang quấn chặt lấy, đanh giọng gọi :

– Vợ, dậy!

Ánh ban mai chan hoà chen mình vào khung cửa kính trong suốt, từ tốn bò đến góc giường, tham lam chiếm một khoảng rộng nền nhà mà soi rọi.

– Ưm… Đang ngủ mà. Ai mà vô duyên quá.

Với giọng ngáy ngủ, Thiên Di đưa tay quơ loạn xạ trong không trung để tìm kiếm chiếc chăn bông yêu