xoà, Chính An kéo tay áo đưa lên mũi ngửi ngửi, lại nói :
– Quyến rũ mà.
– Đổi ngay… Ắt xì!!!!
– My chắc sẽ thích hương…
– Nếu cậu muốn tối nay tăng ca thì cứ việc giữ mùi mà My của cậu thích. Ắt xì…
– Nhưng…
Lừ mắt, Vĩnh Khoa thản nhiên nhún vai :
– Vậy tối nay tăng ca. Ắt xì…
– Okay, okay. Tôi đổi, tôi đổi.
Đang định đi ra ngoài để nhườn lại bầu không khí trong lành cho Vinh Khoa thì Chính An sực nhớ ra một chuyện quan trọng. Khựng lại một vài giây, Chính An chớp chớp mắt ngây thơ, khẽ giọng :
– À, Khoa nè, tôi… Phải làm sao thì mới đổi hương thơm được chứ? Chẳng lẽ dùng loại nước hoa khác xịt lên người cho thành hỗn hợp hương? Cậu không thấy sẽ rất kì quặc à? Mọi người chắc sẽ nhìn tôi…
– Hoặc về nhà tắm rồi thay toàn bộ quần áo, hoặc dời bàn việc của cậu ra ban công ngồi vĩnh viễn. Cậu chọn đi.
Im lặng.
Chính An hận là mình không thể lập tức bay đến trước mặt tên khó ưa trước mặt, xé xác hắn ra trăm nghìn mảnh nhỏ cho hả giận. Ngay cả thương lượng cũng chẳng để cho cậu nói hết câu của mình, cứ thích chặn họng người ta là sao chứ?
Hừ!
Nếu cậu mà là chủ tịch Demon thì đã đuổi việc tên ngang ngược này từ rất lâu rồi. Người gì mà quá đáng.
——
Ra chơi.
Đặt bút chì xuống bàn, Diễm My đưa mát liếc nhìn cô gái nhỏ. Chợt, khoé môi bỗng chốc nhếch lên, cô thì thầm vào tai Thiên Di, cười nham nhỡ :
– Nè, hôm nay Di có đi “hâm nóng” tình yêu với anh Vĩnh Khoa không?
– Không.
Vì đang bực người kia nên Thiên Di không ngại ngần gì mà lạnh lùng bật ra câu từ chối. Ghen mà, thích thì đi chơi một mình cho đã đi!
– Ơ, Valentine mà anh Vĩnh Khoa không rảnh luôn hả? Mình có nghe Chính An nói hôm nay anh ấy được nghỉ mà, không lẽ chồng Di vẫn ở lại tổ chức làm việc?
Ừ thì Thiên Di biết hôm nay là ngày gì, Valentine – lễ tình nhân chứ gì! Nhưng, tại người đó đã ghẹo điên cô nên cô quyết làm tới cùng luôn. Hôm nay, cô sẽ nhận hết quà mà các bạn nam trong lớp, trong trường tặng cho cô.
Để rồi xem.
Ai đó ơi, cứ ghen thoả thích nhá!
– Ừ, nay là Valentine. My với anh Chính An đi chơi vui nghen.
– Ủa…
– Hey, quà của hai nàng này.
Diễm My chưa nói hết câu thì một giọng nói trầm trầm quen thuộc đã vang bên tai. Đồng thời, hai hộp socola bé xinh cũng nằm gọn trên mặt bàn gỗ nâu.
Chào theo kiểu quân đội, Minh Tuấn nháy mắt tinh nghịch. Gieo tia nhìn ấm áp lên người hai cô gái cùng lớp, cậu ma mãnh cười :
– Phong trào của lớp mình đó mà, he he. Riêng Di, tí nữa sẽ có luôn một đóa hoa hồng. Còn My, đợi người yêu tặng đi nhé!
Bức xúc, Diễm My chau mày liếc xéo Minh Tuấn :
– Ơ, kì vậy? Thiên Di cũng có chồng rồi mà? Không công bằng.
Trước thái độ vờ giận dõi của Diễm My, Minh Tuấn cười hì hì rồi lập tức nghiêm giọng :
– Thế giờ nhận socola hay không đây? Hay tôi cho người khác nhá?
Quắc mắt lườm Minh Tuấn, Diễm My bức bối bật hộp socola ra. Cho từng thỏi socola ngon lành vào miệng trước mặt Minh Tuấn, cô cười lém lỉnh :
– Của chùa, công nhận ngon ghê!
Nhìn màn đấu khẩu của hai người bạn thân, Thiên Di không khỏi bật cười. Thiệt tình, hai người cứ như trẻ con ý, giống y như tên chồng Vĩnh Khoa đáng ghét của cô vậy.
Nghĩ đến là phát bực.
Mà không biết có nhớ hôm nay là ngày gì không nữa? Hay là lại cắm đầu vào công việc và ở lại tổ chức luôn đây? Có khi nào chiều không đến đón cô không nhỉ?
– Lỡ anh ấy không đến đón vì nghĩ mình còn giận thì sao trời? Lẽ nào đi bộ về nhà?
Không nghĩ thì thôi, chứ đã nghĩ thì Thiên Di nghĩ đi rất sâu xa. Trong lòng rõ ràng còn rất giận người ta, nhưng mà con tim lại mong muốn người ta đến đón mình.
Đúng là ngược đời.
——
Tổng cộng 10 hộp socola loại nhỏ, 5 đóa hoa hồng cỡ vừa. Trong đó có một đóa hoa nhận từ anh bạn khóa trên với lý do cám ơn hôm nọ cô đã nghĩ giúp anh cách cưa đổ một cô nàng trong lớp mình.
Đó, cô nói chuyện với người ta là vì có lý do chính đáng chứ bộ. Cô có bao giờ nghĩ đến việc sẽ đi ngoại tình trong khi đã có một người chồng trên cả tuyệt vời như thế đâu chứ!
Nhìn đóng quà tặng trên tay mình, Thiên Di tự hài lòng rồi lon ton bước đi. Đôi mắt lanh lẹ đảo quanh khoảng sân ngập tiếng cười một vòng như để tìm kiếm bóng dáng quen thuộc, nhưng mãi chẳng thấy.
Lẽ nào cậu không đến đón cô thật ư? Không phải chỉ vì cô đã nói chuyện với anh bạn khóa trên một lần đó chứ? Sao lại có người hẹp hồi thế nhỉ?
– Di, đợi với.
Từ xa, Minh Tuấn chạy lại chỗ Thiên Di, trên môi là nụ cười rạng rỡ. Điều hòa lại nhịp thở, cậu cười dịu dàng rồi chìa đóa hoa trong tay ra trước mặt sóc con rồi nói :
– Qùa của Di.
– Ưm, cám ơn…
– Di không nhận đâu.
Giọng điệu đó, còn ai lạ vào đây chứ!
Cơn gió nhè nhẹ thổi qua nhành cây lớn, tạo ra chuỗi âm xào xạc vui tai. Trước khi lướt đi, gió để lại trên cây một luồng khí u ám, vây bủa quanh khung cảnh thơ mộng trong s
