Teya Salat
Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Tác giả: Tiểu Ly Ly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324971

Bình chọn: 10.00/10/497 lượt.

́ như con nít không bằng. Hở tí là cãi nhau rồi đâm ra giận nhau. Báo hại Diễm Mi hôm nay không được vui vẻ bên Chính An ấm áp.

Đặt mình ngồi phịch xuống ghế, vươn vai. Một lúc sau, cô bạn tinh nghịch ngó nghiêng nhìn sóc con, nói đùa :

– Này, còn giận chồng Di hả?

– Hừ! Tất nhiên. Không giận mới lạ. Anh ấy suốt ngày thích hơn thua, chẳng bao giờ nhườn Di hết. Đáng ghét!

– E hèm, thật sao? Vậy những gì anh Chính An nói về Di, hoàn toàn sai sao ta?

Hắng giọng nhẹ, Diễm Mi làm điệu bộ mờ ám rồi nháy mắt tinh nghịch nhìn Thiên Di, khiến sóc nhỏ bất giác giật mình. Chính An rốt cuộc là nói gì mà Diễm Mi lại nhìn cô với đôi mắt gian manh đó nhỉ?

Như đọc được suy nghĩ trong lòng Thiên Di, Diễm Mi khẽ cười rồi nói tiếp :

– Mình nghe kể là lúc trước có một cô nhóc rất quậy phá. Suốt ngày cô nhóc đó không ngừng bày cách trừng trị kẻ máu lạnh, khiến anh ta giận dữ nhưng cũng chẳng làm gì được. Bởi vì, anh ta rất yêu cô nhóc đó. Yêu tha thiết. Yêu chân thành. Cuối cùng, sau bao nhiêu sóng gió, họ đã tìm được nhau và sống bên nhau trọn đời. Nghe giống truyện cổ tích Di ha?

– …

Tạm thời ngồi im lặng, Thiên Di bỗng cảm thấy có một phần lỗi. Nếu cô không chấp Vĩnh Khoa, nếu cô nhườn cậu trong lúc cãi nhau thì cả hai đâu gây lộn suốt như thế? Dù gì ai đó cũng đã rất khổ sở trong quá khứ rồi cơ mà?

Nhưng, không cãi nhau thì còn gì vui?

Loanh quanh trong mớ tâm tư hỗn tạp, tâm thức của sóc con không ngừng đấu đá lẫn nhau. Và rồi, cô đưa ra quyết định : Vẫn tìm cách cãi nhau, nhưng sẽ giảm độ “hung hăng” xuống mức cực tiểu.

Tuyệt vời!

Niềm vui trong “cuộc sống” vẫn được giữ nguyên vẹn mà không hề tổn thất!

Cười thầm, Thiên Di tinh nghịch quay sang, lè lưỡi trêu Diễm Mi :

– Mi và anh Chính An hôm nay hẹn hò hả?

Nghe Thiên Di nhắc đến Chính An, Diễm Mi bỗng xụ mặt. Vài giây sau, cô ngẩng đầu lên với cặp mắt hờn trách, đanh giọng :

– Không tại cô và chồng cô thì tôi đã được đi cùng hoàng tử của mình rồi. Cô hại tôi cả đấy! Đền đi.

– Đi, anh đền cho em!

Khi Diễm Mi vừa nói xong thì lập tức, một bàn tay to lớn kéo lấy cánh tay nhỏ nhắn của cô. Theo phản xạ, Diễm Mi chạy theo dáng người quen thuộc ấy. Chỉ phút chốc, cả hai đã hòa vào dòng người tấp nập bên ngoài. Bỏ lại Thiên Di ngơ ngác ngồi đó trông theo.

Hừm! Đáng ghét! Bỏ cô lại một mình một xó thế này mà được đấy!

Hậm hực đứng lên, Thiên Di quay người lại phía sau thì chợt nhìn thấy một ánh mắt dịu dàng đang nhìn mình chăm chăm. Trước khi sóc con toan xoay lưng bước đi lần nữa thì chất giọng lạnh tanh mang theo hơi ấm riêng biệt đã ùa vào tai cô.

– Vợ, anh xin lỗi!

Mím chặt môi, Thiên Di đột nhiên chạy đến, vòng tay ra sau, ôm chặt lấy thân hình vạm vỡ của Vĩnh Khoa, thút thít :

– Em xin lỗi, sau này sẽ không làm chồng buồn nữa đâu!

– Ngoan, có kem cho em này! Cầm lấy và lên anh cõng!

Ngoan ngoãn vâng lời Vĩnh Khoa, Thiên Di lon ton chạy ra sau lưng cậu rồi trèo lên. Được ăn kem mát lạnh, lại còn được cõng đi dạo trên đường. Thật thích!

Sau khi đã “chén” xong que kem “hạnh phúc”, Thiên Di cười tinh nghịch rồi đưa tay choàng qua cổ Vĩnh Khoa, tựa đầu cô vào đầu cậu, khẽ nói :

– Yêu chồng nhất!

– Ừ, anh biết.

– Sau này em sẽ không hung dữ với chồng nữa, chịu không?

– Thật không?

– Đương nhiên là… không rồi. He he.

– Kệ. Anh nhườn vợ vậy!

– Hì hì, em đùa thôi. Mà chồng ơi, em nhớ con!

– Ừ, để vài ngày nữa anh và vợ sẽ sang đó đón Thiên Vũ sang đây.

– Sao lại vài ngày?

– Thì để vợ chồng mình thân mật thêm vài ngày nữa chứ sao!

– Anh… ghen tị với con à?

– Không có.

– Em biết mà.

– Không.

– Ha ha, chồng đáng yêu quá đi.

Trăng khẽ bật cười soi rọi đường cho hai người phía dưới, sao lấp lánh chung vui niềm hạnh phúc bất tận, tỏa sáng vạn dặm.

Sau bao sóng gió, cuối cùng thì tình yêu vẫn đánh bại tất cả. Những người yêu nhau lại tìm được nhau, trao nhau những chiếc hôn nồng ấm cùng những nụ cười bất tận.

Ngọt ngào vệt nắng hạnh phúc.

Định mệnh.

Dây chỉ đỏ tình yêu vốn không thể cắt đứt.

Rồi, hạnh phúc sẽ về với những người thực sự trao trọn con tim cho nhau.

Vĩnh viễn…

— END —

NGOẠI TRUYỆN VALENTINE

Lớp D – Hội hoạ.

Bầu không khí trong lành choáng lấy khoảnh sân rộng thênh bên dưới, từng chậu cây nhỏ li ti thay nhau ưỡn mình ra đón lấy những đợt nắng vàng tinh sương. Gió nhè nhẹ lùa vào khung cửa trong suốt, tưới mát cả lớp học. Ánh nắng lén trườn dài trên nền gạch, bám víu vào gót giày của giáo viên như những đứa trẻ nhỏ đang vòi vĩnh mẹ cha.

Viên phấn trắng di chuyển nhẹ nhàn