Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Tác giả: Tiểu Ly Ly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325001

Bình chọn: 7.5.00/10/500 lượt.

mà. Hì hì, nhưng giờ em không muốn đâu. Để… tối nhé?

– Tối làm gì vậy vợ?

Ngẩng người, Vĩnh Khoa tỏ vẻ không hiểu ý vợ mình, nghiêng đầu hỏi lại với nét mặt “ngây thơ”.

– Thì… chẳng phải anh muốn… muốn…

– Ha ha ha

Đến lúc này, Vĩnh Khoa đã không còn kìm chế được nữa. Cậu nhẹ nhàng đặt Thiên Di xuống rồi bật cười sặc sụa, khiến Thiên Di ngơ ngác không hiểu gì đang xảy ra, chỉ biết tròn mắt dẹt nhìn tên chồng ngốc đang ôm bụng cười nghiêng ngả.

– Ha ha, vợ à, anh thích lối suy nghĩ của em lắm. Hay chúng ta…ngay bây giờ luôn nhé? Anh không muốn để vợ mình chờ lâu đâu.

1 giây.

2 giây.

3 giây.

– Á á á á… Đồ xấu xa, dám trêu em.

Rầm.

Sau khi đã hiểu ra được vấn đề, Thiên Di trừng mắt nhìn tên chồng gian manh của mình rồi chạy tót vào nhà vệ sinh. Đóng sầm cửa lại.

“Đúng là không trêu ai vui bằng vợ mà, đồ con nít ngốc!”

Nghĩ thầm, Vĩnh Khoa họ nhẹ rồi lại tiếp tục “giở trò” ma quái.

– Vợ ơi, em sao thế? Là do em muốn…

– Á á á, anh im ngay. Còn nói nữa thì tối nay ngủ dưới đất đi. – Thiên Di từ phía trong phòng vệ sinh nói vọng ra.

– Ơ, thế em không muốn anh nữa sao vợ?

Giở giọng, Vĩnh Khoa cố nén cười mà nói rõ ràng từng thanh từ. Chưa kể đến việc cậu còn cố ý nhấn mạnh từ ngữ quan trọng nữa.

Rầm.

– Anh mà còn nói nữa thì tối nay cuốn gối ra đường đi. – Hét lớn, Thiên Di nổi giận đùng đùng đá mạnh chân vào cánh cửa đang đóng sầm lại.

Vẫn vô tư nhoẻn miệng cười thích thú, Vĩnh Khoa nhún vai tỏ vẻ bất lực rồi nói vọng vào :

– Nhà này của anh mà vợ!

– Thế em sẽ dọn đồ về nhà mẹ. Hứ.

– À, thôi. Để anh dọn ra đường cho vợ vừa lòng.

– Anh có chịu im và đi xuống nhà không hả?

– Bà xã đại nhân của anh mau thay quần áo rồi xuống dùng bữa sáng với anh nhé. À, nhớ đừng suy nghĩ đen tối nữa. Em ngày càng hư hỏng rồi đấy, vợ à!

Trước khi đóng cửa phòng lại, Vĩnh Khoa còn cố tình bỏ lại câu nói mang tính chất chòng ghẹo cô vợ nhỏ. Chỉ cần nghĩ đến nét mặt tức tối, phùng mang trợn má của Thiên Di là cậu không nhịn được cười rồi.

Vui thật! Không ngờ Vĩnh Khoa lại cưới ngay con bé là chất gây cười siêu siêu tốc. Sóc con ngay từ khi sinh ra đã là người dành cho nhà họ Trương rồi.

Chậm rãi nhấc từng bước chân xuống nhà, Vĩnh Khoa lại liên tưởng đến gương mặt tức tối của Thiên Di rồi không kìm chế được, cậu bật cười sặc sụa. Ôi, cười đến chết mất thôi…

Rầm.

Âm thanh lạ từ trên phòng ngủ vọng xuống, khỏi cần bước lên xem thì Vĩnh Khoa cũng đoán được đó là do nội công thâm hậu của cô vợ bé nhỏ gây ra. Hẳn là cánh cửa nhà vệ sinh phải chịu đau nhiều rồi.

Vĩnh Khoa nằm phịch xuống sofa, trong mắt ánh lên tia vui hạnh phúc tột cùng. Ngày tháng nhung nhớ, khổ đau, tự dằn vặt đã trôi qua rồi. Giờ là lúc cậu chính thức bù đắp cho Thiên Di, để cô nhóc được vui, được hạnh phúc.

PHẦN 2 CHƯƠNG CUỐI

Áng mây thứ 34: Viễn cảnh hạnh phúc

-Diễm My, anh ở đây!

Suốt cả buổi chiều đứng đợi Diễm My khiến Chính An không khỏi sốt ruột, bồn chồn, lo lắng. Ngay khi vừa nhìn thấy cô nàng xuất hiện, Chính An phấn khởi giơ một tay lên không trung và cất giọng gọi. Chẳng là, hôm nay là ngày hẹn hò đầu tiên của hai người.

Chỉnh chu lại trang phục, Chính An nhoẻn miệng cười tươi nhìn người con gái vừa tiến lại phía cậu. Hôm nay trông Diễm My thật đáng yêu.

Đưa tay vén lọn tóc trước mặt, Diễm My tinh nghịch nhìn Chính An, khẽ hỏi :

– Anh đợi em lâu chưa?

– Anh vừa tới. Giờ ta đi thôi.

Nói rồi, Chính An kéo nhẹ khuỷu tay Diễm Mi, cả hai cùng tiến vào khu vui chơi náo nhiệt. Đông đúc.

Tít xa, một cặp đôi lén lút nhìn nhau bật cười, rón rén bước theo hai nhân vật chính của buổi tối hôm nay.

– Em muốn chơi trò nào?

Chất giọng trầm ấm của Chính An khẽ vang lên, đồng thời, cậu cũng quay sang nhìn người con gái cạnh mình. Đặt câu hỏi.

– Ưm…

– Vợ yêu của anh, em muốn chơi trò gì nè?

Đột nhiên, cái chất giọng thân quen từ đâu vọng đến, cắt đứt dòng suy nghĩ của Diễm My khi cô đang cố gắng chọn ra một trò chơi thú vị nhất, vì tất cả các trò cô đều muốn chơi. Xoay người lại, Diễm Mi tròn mắt nhìn hai nhân vật vừa xuất hiện trước mặt mình, không thốt nên lời.

Về phía Chính An, cậu cũng bày ra một gương mặt hết sức kinh ngạc nhìn hai kẻ vừa rớt xuống. Xem kìa, nhìn thật chướng mắt.

Choàng tay qua eo Thiên Di đầy âu yếm, Vĩnh Khoa đưa tay vuốt nhẹ mái tóc thơm dịu của vợ mình rồi cất giọng hỏi, cố ý để ai đó nghe thấy được.

Thiên Di cố nén cười, khẽ nhón chân rồi véo một cái vào chóp mũi Vĩnh Khoa, lém lỉnh dùng chất giọng ngọt ngào để nói.

– Chồng của em chọn đi, trò nào anh chọn em cũng thích.

– Ôi, sao vợ anh đáng yêu thế này!

– Hi, chồng em mới đẹp trai đó chứ!

Ôi, hai người này đang tự khen nhau kia kìa!

Nén ki