mình là Vĩnh Khoa làm gì!
Vết răng của Thiên Di in sâu trên cánh tay Vĩnh Khoa. Đau buốt.
Mặc dù bị cắn rất đau và cũng rất giận nhưng Vĩnh Khoa vẫn ý thức được phần lỗi thuộc về mình. Cậu là người phạm sai lầm trước khi đã vô tâm bỏ rơi cô vợ đáng yêu trong quãng thời gian dài dăng dẳng. Chịu đau thế này có đáng gì so với những gì Thiên Di đã trải qua.
Vĩnh Khoa lẳng lặng vòng tay, ôm chặt cô gái cậu yêu sâu đắm vào lòng vỗ về.
Tuyến lệ đã được kích hoạt tự bao giờ, Thiên Di cảm nhận được nước mắt lại đang rơi. Đáng ghét!
Vùng vẫy để thoát khỏi cái ôm của Vĩnh Khoa, Thiên Di nhíu chặt mày, dùng sức đẩy cậu ra nhưng vô ích.
Giữ chặt Thiên Di trong lòng, Vĩnh Khoa đau lòng tựa càm lên mái đầu phảng phất hương thơm dìu dịu, nói nhỏ :
– Vợ yêu, anh biết lỗi của mình rồi. Em đừng giận nữa. Anh cũng rất đau lòng khi rời xa em, ngốc à!
Vĩnh Khoa tưởng nói như thế thì có thể khiến Thiên Di tha thứ cho cậu ư? Cậu đã lạnh lùng bỏ đi mà không hề báo trước, cô đã đau thế nào cậu hiểu sao? Nếu thật sự đau lòng thì tại sao lại hành động như thế? Còn nữa, lời nói của Chính An hiện giờ vẫn còn quanh quẩn trong đầu cô gái nhỏ. Mặc dù vẫn rất tin tưởng rằng Vĩnh Khoa không phải loại người có thể dễ dàng đi ngoại tình bên ngoài nhưng Thiên Di không thể nào gạt phăng chuyện đó ra khỏi đầu mình. Đơn giản vì cô là con gái, mà con gái thì ai mà lại không ghen khi nghe người khác nói thế về chồng mình.
Gạt phăng nước mắt, Thiên Di thẳng thừng đẩy mạnh người Vĩnh Khoa ra xa mình, lạnh lùng nói :
– Tránh ra đi. Anh nói anh cũng đau lòng ư? Anh đau lòng mà lại nhẫn tâm rời bỏ tôi để ngoại tình? Anh có biết anh đáng ghét lắm không? Tôi ghét anh, rất rất ghét anh.
Gì cơ? Ngoại tình? Ngoại tình ư?
Tròn mắt nhìn Thiên Di, Vĩnh Khoa run run người không tin vào những gì mình tận tai nghe thấy. Vì lý do gì mà Thiên Di lại gán cho cậu cái danh ngoại tình vô lý kia? Cô không hiểu cậu yêu cô thế nào sao?
Cố giữ bình tĩnh,Vĩnh Khoa nhấn giọng hỏi lại, mắt vẫn trừng trừng không tin :
– Em nói anh ngoại tình?
– Chính An nói.
Lạnh lùng đáp lại lời Vĩnh Khoa, Thiên Di thản nhiên quay người, toan bước đi nhưng đã bị chất giọng lạnh tanh ngăn lại. Đứng quay lưng lại với Vĩnh Khoa, Thiên Di cố giữ bình tĩnh để không bật cười. Kế hoạch của cô đang thành công trên từng giây trôi qua. Tuyệt lắm!
– Em đứng yên đó.
– Chẳng việc gì tôi phải đứng lại.
Đáp lại mệnh lệnh của Vĩnh Khoa vẫn là thái độ gạt phăng mọi chuyện của sóc con. Tiếp tục bước đi, Thiên Di thậm chí còn không thèm bước chậm lại để mong Vĩnh Khoa đuổi theo.
Vì dáng người thấp nên những bước chân của sóc con cũng chẳng bằng vài ba bước chân của Vĩnh Khoa. Thoắt cái, Vĩnh Khoa đã đứng chắn trước mặt Thiên Di.
– Tại sao lại tin lời Chính An?
– Vì tôi tin Chính An.
– Em không tin anh? – Giữ bình tĩnh, Vĩnh Khoa cố dịu giọng.
– Đúng.
– Lý do?
– Còn hỏi ư? Tôi nghĩ anh là người rõ nhất lý do là gì mà? Tránh ra đi, tôi muốn về.
– …
Hà hà! Hay lắm. Không uổng công Thiên Di tập luyện nhuần nhiễn nét mặt lạnh hệt Vĩnh Khoa cùng những câu nói tường chừng vô tâm.
Dịch chân sang hướng khác, Thiên Di thẳng thừng bước đi trong cái nhìn đau đớn của Vĩnh Khoa. Đưa tay nắm lấy cánh tay nhỏ nhắn, Vĩnh Khoa nhỏ giọng cất lời :
– Anh xin lỗi. Anh biết lần này anh đã rất quá đáng. Em bỏ qua cho anh có được không?
Gì thế này? Sao Vĩnh Khoa của cô lại cứ hệt như một đứa trẻ nhỏ đang vòi kẹo thế kia? Cái bản tính này xuất hiện ở cậu khi nào thế?
Nhưng, cũng rất đáng yêu!
Đáng yêu? Không biết Vĩnh Khoa mà nghe được hai từ này thì sẽ nghĩ thế nào đây?
Nghĩ thầm, Thiên Di cười trong lòng rồi tinh nghịch nhìn Vĩnh Khoa, nghiêm giọng hỏi lại :
– Anh biết lỗi thật ư?
Đôi mắt sâu hoắc tỏ ra tia vui mừng nho nhỏ khi nhận được câu nói nhẹ nhàng của cô vợ lém lỉnh, Vĩnh Khoa nhoẻn miệng cười rồi gật đầu đáp :
– Thật. Anh biết tội mình lớn, chỉ mong được em tha thứ.
– Được. Với một điều kiện.
Chỉ chờ có thế, Thiên Di nhanh chóng đi thẳng vào vấn đề chính. Vẫn chưa nhận ra âm mưu của cô vợ nhỏ, Vĩnh Khoa thản nhiên gật nhẹ đầu, xoay người cô nhóc lại rồi hỏi :
– Điều kiện thế nào?
– Làm việc nhà và phục tùng mệnh lệnh của em trong vòng một tháng.
——
Đứng tựa lưng vào một góc cây đầy ánh đèn đường, Chính An lo lắng ngó nghiêng vào quán nước đối diện mình, như để tìm kiếm một ai đó. Một ai đó mà cậu đã thầm để ý từ lâu. Không biết cậu đã cực khổ thế nào để
