ngờ ư? Không đùa chứ?
Chớp nhẹ mắt, Vĩnh Khoa lạnh lùng đáp lời Minh Tuấn :
– Tôi nghe. Có chắc là cậu đồng ý dừng mọi chuyện lại không?
– Vĩnh Khoa, anh thật may mắn.
Không trả lời vấn đề mà Vĩnh Khoa đề cập đến, Minh Tuấn chỉ khẽ nhếch môi cười rồi thản nhiên cất giọng. Đầu dây bên kia, một đóng dấu hỏi to đùng không dưng hiện lên trong đầu Vĩnh Khoa, khiến cậu phân tích không ngừng nghỉ.
Đột nhiên, trong một đêm, Minh Tuấn gọi điện cho cậu. Một cách bất ngờ, Minh Tuấn tự nguyện chấm dứt mọi chuyện. Nếu là thật thì… Vĩnh Khoa thật sự rất vui mừng. Cậu đang nhớ cô nhóc tinh nghịch Thiên Di đến phát điên mất rồi. Không được nhìn thấy Thiên Di, không được ở bên chăm sóc cho cô nhóc, Vĩnh Khoa như kẻ mất linh hồn vậy! Mỗi giờ trôi qua đối với cậu như cả ngàn thế kỉ. Mọi hoạt động cậu làm dường như đều bị chi phối bởi hình ảnh đáng yêu luôn ẩn hiện trong tiềm thức.
Nào biết đâu, Vĩnh Khoa nhớ cô đến phát điên!
Nhưng, nếu Minh Tuấn chỉ thử cậu… thì sao? Cầu Chúa phù hộ cho hắn ^^.
Phá tan mối hồ nghi đang dấy lên trong đầu chàng chủ tịch trẻ, Minh Tuấn trầm ngâm nói vào điện thoại. Thật chậm rãi.
– Vĩnh Khoa, con trai anh rất thông minh.
– Sao?
Nhíu mày nghi hoặc, Vĩnh Khoa đột nhiên bừng tỉnh. Vì sao ư? Vì Minh Tuấn đang nhắc đến con trai cậu – Trương Thiên Vũ.
Ra là vậy!
Rốt cuộc thì Vĩnh Khoa đã biết được nơi mà Minh Tuấn và vợ yêu của cậu đang ở rồi. Chắc chắn là nơi đó chứ không nơi nào khác!
Một ý nghĩ táo bạo dấy lên, rằng trong đêm tối đó, Vĩnh Khoa sẽ bắt chuyến bay cuối cùng để bay đến cạnh Thiên Di – người đáng ghét đã làm tim cậu thổn thức suốt mấy ngày tháng qua.
Nhưng, chưa đầy một giây thì Minh Tuấn đã lại cất giọng. Và câu nói của Minh Tuấn đã lật tẩy được âm mưu to bự của Vĩnh Khoa. Một cách công khai.
– Trương Vĩnh Khoa, anh đừng bay sang đây. Vô ích thôi. Nếu muốn, tôi và Thiên Di cũng có thể bắt chuyến bay cuối cùng để đến một nơi khác trong giờ này mà. Không phải sao?
Cứng họng, Vĩnh Khoa chỉ biết ngậm ngùi nuốt hận mà im lặng chờ đợi Minh Tuấn nói tiếp.
Một lúc lâu, Minh Tuấn lại trầm ngâm cất giọng. Lại là chất giọng mang chút gì đó đau buồn.
Vì cái gì mà hôm nay tâm trạng Minh Tuấn thay đổi xoành xoạch thế kia chứ. Thay đổi đến choáng ngợp, đến mức Vĩnh Khoa không kịp nắm bắt và chấp nhận.
– Thế nhé Vĩnh Khoa, coi như mọi chuyện đã chấm dứt. Tôi và anh, không ai nợ ai.
– Khoan…
– À, còn chuyện của Wen… tôi xin lỗi… vì đã không tin anh. Thành thật xin lỗi anh, Trương Vĩnh Khoa.
Tút tút tút.
Ngay sau đó, Minh Tuấn cúp máy, không kịp để Vĩnh Khoa tiêu hóa những gì vừa nghe thấy, và không kịp để Vĩnh Khoa đáp lại vài lời.
Con người ta đôi lúc thật khó hiểu. Khi không có thì cố tìm mọi cách để giành lấy cho bằng được. Đến khi có rồi thì lại nhận ra mình đã đi sai hướng. Sau đó lại thay đổi thái độ như chong chóng. Choáng!
Đưa tay day day thái dương, Vĩnh Khoa ngã người xuống sofa. Trên tay cậu, màn hình điện thoại vẫn phát sáng, cùng hình ảnh người con gái mà cậu ngày đêm thương yêu đang mỉm cười, tinh nghịch nhìn cậu. Ánh mắt tròn xoe đến trong veo trông thật đáng yêu, nhìn vào ánh mắt ấy, Vĩnh Khoa lại càng nhớ cô nhóc hơn.
Thấy buồn mà không khóc được…
Thấy nhớ nhưng không thể nói ra…
Thấy cô đơn mà không ai bên cạnh…
Thấy đau mà vẫn phải mỉm cười…
Giá mà lúc này, Thiên Di đang ngồi cạnh bên Vĩnh Khoa thì tốt biết mấy! Cậu thề là sẽ ôm chặt cô nhóc vào lòng, không để vuột mất nữa. Vì cảm giác lìa xa con sóc siêu quậy rất khó chịu. Cứ như có hàng ngàn cây kim được mài giũa nhọn hoắc đâm thẳng vào con tim “mong manh, dễ vỡ” của Vĩnh Khoa vậy!
Yaaaa! Cậu điên thật rồi!
Trương Vĩnh Khoa ơi Trương Vĩnh Khoa, mày chết mất thôi!
Cầm chặt chiếc điện thoại vẫn nhấp nháy hình ảnh xinh xinh trong tay, Vĩnh Khoa từ từ khép mắt. Chìm dần vào giấc ngủ.
Trong mơ, Vĩnh Khoa nhìn thấy một cô nhóc đang đứng đó. Khẽ mỉm cười, Vĩnh Khoa bất giác giơ tay lên không trung. Nhưng càng đưa tay ra thì hình ảnh thân thương ấy càng nhỏ lại. Mất hút.
Choàng tỉnh, Vĩnh Khoa nhíu mày khó nhọc ngồi bật dậy. Đáng ghét thật, ngay cả trong mơ mà cô vợ ngốc vẫn muốn rời xa cậu như thế. Vĩnh Khoa biết, cậu là người có lỗi, phải làm thế nào để chuộc lại lỗi lầm không đáng có này đây?
Cùng lúc đó, tại một nơi khác trên Trái đất.
Cho điện thoại vào túi, Minh Tuấn nhếch môi cười buồn rồi cuối đầu, nhìn thảm cỏ phản chiếu nhiều sắc màu lấp lánh.
Lần này, hành động của Minh