hông phải sao!
Quy luật vẫn có thể được thay đổi hoặc phá bỏ, chỉ có điều… chắc vị bác sĩ kia không hiểu được đâu.
Có thể nói A Huân điên rồ, ngốc nghếch hay mơ tưởng cũng được. Vì cậu vẫn tin, tin rằng ai đó có thể một lần nữa tự mình thay đổi quy luật…
—–
Sự thật? Sự thật ư? Sự thật quái gì chứ?
Đấm mạnh tay vào tường, Vĩnh Kỳ đau khổ nghiến răng khi vừa nghe hết thẩy những gì vị bác sĩ kia vừa nói. Cậu không thể chấp nhận… không thể nào chấp nhận được sự thật quá tàn nhẫn trước mắt mình. Cái sự thật ấy… nó đau lắm. Rất đau!
Liệu… một cô nhóc ngây thơ, đáng yêu như sóc con có chịu đựng được cú shock này?
Không, không thể được… Thiên Di không thể nào chịu được cú shock quá tàn nhẫn kia… cô nhóc ấy… không thể nào chịu được đâu…
Phải làm sao đây? Làm thế nào đây?
Diễn hết màn kịch?
Nhưng… còn Bảo Châu… cho dù là Bảo Châu hiểu rõ và đã đồng ý cho cậu sang đây để giúp sóc con nhưng… Bảo Châu là vợ cậu, cậu phải có trách nhiệm với cô gái đó. Lại còn cả Trương Tề và cha mẹ sóc con, cha cậu và đứa nhóc Thiên Vũ… tất cả mọi người sẽ ra sao đây?
Vĩnh Kỳ thật sự chẳng dám nghĩ tiếp đoạn kết cho vai diễn của cậu được nữa! Cái kết này… rất đau thương và mất mác.
– Sóc con… ra sao đây?
Giọng nói đau đớn của Chính An chậm rãi phá tan cái im lặng chết người và bầu không khí ngột ngạt trong khung cảnh ảm đạm. Giọng nói ấy như sợi dây dựt mạnh mọi vấn đề, khiến mọi người thoát khỏi bóng tối đớn đau mà quay trở về với thực tại tàn khóc.
Ánh nhìn vô hồn cùng dáng người từ từ hạ xuống thấp của Vĩnh Kỳ, nhìn cậu cứ như vừa bị tử thần rút hồn và ném vào tường vậy. Khung cảnh ấy làm A Huân và Chính An tự nhủ mình phải mạnh mẽ hơn nữa thì mới giữ kín chuyện này, được đến đâu hay đến đó. Nếu cả ba người đều buông xuôi, đều tự nguyện dâng linh hồn của mình cho lưỡi hái tưởng tượng thì tất cả sẽ sụp đổ, mọi công sức sẽ tan thành tro bụi.
Ngồi xuống cạnh Vĩnh Kỳ, Chính An nhỏ giọng nói trong khi lòng cậu cũng thắt lại từng cơn. Tự dặn mình phải cố chịu đựng, phải có kìm nén, Chính An giữ nét mặt bình tĩnh nhìn sang Vĩnh Kỳ.
– Vĩnh Kỳ, chúng ta phải cứng rắn, nếu chúng ta buông xuôi như thế thì sóc con chắc cũng không sống nổi đâu. Màn kịch này… chưa thể kết được.
Màn kịch này… đúng thật là chưa thể kết thúc được! Vì đã diễn quá đạt và vì không thể lại để sóc con khóc mãi như lúc nào đó được nên không thể nào chọn cái kết đau lòng như vậy.
Cười chưa xót, Vĩnh Kỳ khẽ gật đầu thay cho câu nói “Tôi biết rồi!” đang nghẹn đắng nơi cổ họng. Ánh nhìn hơi có chút thần sắc, Vĩnh Kỳ nhích người đứng thẳng dậy rồi im lặng, không nói một lời.
– Minh Tuấn… Minh Tuấn… cái tên đó… có khi nào…
Mơ hồ thốt ra ý nghĩ của mình, A Huân đảo mắt quanh bệnh viện rồi chạy đến chỗ cô y tá gần nhất, hỏi với giọng gấp gáp :
– Cho tôi hỏi, trong ngày hôm nay có ai đến căn phòng đó không?
Đưa mắt nhìn theo hướng cánh tay A Huân chỉ đến, cô y tá kia khẽ nhíu mày rồi suy nghĩ lúc lâu. Như nhớ được gì đó, cô khẽ mỉm cười rồi đáp nhanh :
– Có, lúc sáng có một chàng trai đến.
…
Rõ rồi!
Sáng nay không một ai trong ba người có mặt ở đây đến bệnh viện cả.
Những lời Minh Tuấn nói hôm đó cứ như một cuốn phim được tua chậm, thật chậm trong đầu mỗi người.
Vo tay thành hình nắm đấm, Vĩnh Kỳ nghiến răng ken két rồi rít lên, gương mặt cậu từ đau đớn chuyển sang căm phẫn tột cùng.
– Khốn khiếp!
PHẦN 2 CHƯƠNG 18
Phần 2 :
Áng mây thứ 18 : Sự thật thương tâm
Đêm lặng lẽ.
Bóng tối vụt qua khung cảnh đặc sánh mùi thuốc bệnh viện, rồi lướt nhẹ ra ngoài sa lộ đông đúc, bao trùm cả không gian ngoài kia.
Bóng tối nhanh chóng chiếm lấy những tia đèn lấp lánh đến chói mắt, nhưng không thành. Mảng ánh sáng mờ mờ ảo ảo về đêm vẫn ung dung tỏa sáng.
Qua khung kính trong suốt từ dãy lầu bệnh viện, Vĩnh Kỳ lặng lẽ đứng đó, đưa mắt về phía nền trời chuyển màu kia. Sắc màu ấy cứ như tâm trạng của cậu trong lúc này. Tận trong đáy mắt sâu hoắc là màu đen đau thương.
Một chiếc giường trắng tinh khôi, lạnh lẽo…
Một tấm grap giường trắng toát…
Một con người với gương mặt anh tuấn xanh xao, nằm bất động nhắm nghiền mắt…
Trong lúc tấm grap giường từ từ được vị bác sĩ phủ lên đỉnh đầu của Vĩnh Khoa thì mọi hy vọng đều tiêu tan như chưa từng có. Kết thúc rồi, tất cả đã kết thúc rồi!
Yên ắng.
Chỉ khi chiếc xe đẩy vừa khuất bóng sau dãy hành lang, thì không khí liền trở nên ngột