trai đứng ở phía cửa cười bí hiểm rồi đưa tay đóng chặt cửa lại. Khóa trái.
Cất từng bước chân lạnh toát đến cạnh giường bệnh, chàng trai kia cười khinh bỉ. Dừng chân ngay trước tia nhìn đầy thắc mắc và phòng thủ kia, chàng thanh niên vừa bước vào lại nhếch môi cười nhạt. Cả hai người… cũng không khác nhau là mấy, nếu không nghe lỏm được mẩu chuyện kia thì cậu hẳn sẽ không biết được ai là ai mất.
Giữa bầu không khí im lặng, cả hai chàng trai trẻ nhìn nhau như thể họ có thù từ kiếp trước. Không ai nói với ai một lời nào cho đến khi gió ngừng thổi vào khung cửa sổ.
Cho một tay vào túi, Minh Tuấn bật cười rồi đưa mắt nhìn ra ngoài khung cửa đầy nắng vàng, cất giọng. Âm vực trong giọng nói chứa đầy mùi nguy hiểm khó thấy được, khiến nắng cũng chẳng dám hừng hực thiêu trụi khung cảnh mát lạnh trong phòng.
– Chào, lâu rồi không gặp, Trương Vĩnh Khoa!
—-
Màn hình máy tính cứ phát sáng cùng những con chữ đang lướt nhanh qua mắt một ai đó. Một tay rê chuột lên xuống, tay còn lại thì lật đi lật lại sắp giấy trên bàn, Chính An làm việc nghiêm túc và chăm chú đến mức khiến hai người đang có mặt trong phòng làm việc cũng trố mắt ngạc nhiên. Nhưng… có khi nào nhìn thấy anh chàng kia chú tâm đến điên loạn như vậy? Ngay cả khi làm việc vì tổ chức hay công ty thì anh chàng Chính An cũng không chau mày nhiều lần đến thế. Lạ thật!
Săm soi anh chàng có thái độ kì lạ trong mấy tiếng đồng hồ gần đây hồi lâu, A Huân chậm rãi dịch chân đến phía sau Chính An sao cho không phát ra một âm thanh làm phiền nào.
Đứng thẳng người, A Huân nhíu nhẹ đôi mày lại rồi lén đưa mắt nhìn vào đóng giấy trên bàn cùng lúc với những dòng chữ trên màn hình máy vi tính…
– …
Sặc!!!
Đưa tay bụm miệng lại để không phát ra tiếng cười, chàng bác sĩ “tốt bụng” lập tức chuyển hướng sang Vĩnh Kỳ rồi lon ton chạy đến chỗ Vĩnh Kỳ đang ngồi, nói nhỏ gì đó vào tai cậu ta.
Gương mặt căng thẳng vì áp lực dần biến sắc, Vĩnh Kỳ mím môi cho không cười thành tiếng rồi cố nhỏ giọng hỏi lại A Huân :
– Thật không?
– Thật mà. Lại đây xem…
Đáp chắc nịch, A Huân kéo tay Vĩnh Kỳ bước lại phía sau Chính An rồi đứng yên ở vị trí dễ xem lén nhất. Cả hai cùng chú tâm đưa mắt xem những dòng chữ Chính An đang nghiền ngẫm rồi cùng tròn mắt nhìn nhau. Rõ là quái lạ! Anh chàng Chính An này… biết yêu rồi sao? Không thể nào. Không thể nào có chuyện lạ đời kia được. Suốt thời gian làm việc chung và thân nhau, ai mà không biết Chính An là quân sư tài ba trong việc chỉ bảo người khác chinh phục một nữa cho mình. Nhưng… khuyết điểm đáng nói của cậu ta lại là… không thể nào tự áp dụng những điều mình chỉ người khác cho chính mình được.
À, ra là vậy. Thì ra đây chính là lý do nãy giờ anh chàng Chính An điên đầu vì mớ chữ kia. Toàn là cách để chinh phục con gái không thôi!
– Bí quyết chinh phục bạn gái sao?
– …
Đưa tay xoa càm, Vĩnh Kỳ cười nham nhỡ rồi thì thầm vào tai Chính An một cách sỡn gai óc rồi lại xoa càm rồi cười nham nhỡ.
Giật mình, Chính An tắt ngay máy tính rồi cũng quăng luôn đóng giấy trên bàn sang một góc, mặt đỏ ửng lên thấy rõ.
– Hey, cậu đang để ý em nào thế? Nói đi rồi bọn tôi bày cách cho.
– Không có.
– Nói đi. Nói đi, có khi bọn tôi lại giúp được cậu cũng nên.
Nghĩ ngợi gì đó hồi lâu, Chính An ho nhẹ lấy tinh thần. Dù sao cũng thân nhau đến thế rồi, làm thế nào mà giấu mấy tên nhiều chuyện này cho được. Lấy hết can đảm, Chính An lí nhí kể trông khi mặt thì tỏ rõ vẻ “mắc cỡ”, đáng yêu chết được.
– Tối qua, tôi… tôi đến trường sóc con tìm tên Minh Tuấn và thăm dò tình hình… Đi được một lúc thì tôi gặp một người… tên Diễm My, cô ấy là bạn cùng lớp sóc con nên sẵn tiện tôi hỏi về tên Minh Tuấn chút đỉnh. Rồi…
– Rồi yêu người ta luôn chứ gì? À, cái này… có được gọi là tình yêu sét đánh… Mà không, phải nói là tiếng sét ái tình mới phải.
Chăn ngang câu nói của Chính An là cái giọng “chanh chua” của Vĩnh Kỳ. Vỗ vai A Huân, Vĩnh Kỳ nhoẻn miệng cười nói như chưa bao giờ được nói. Thoáng qua nét mặt ngỡ ngàng của A Huân, Chính An cứ tưởng anh chàng bác sĩ kia đang nghĩ chắc tên ngốc này điên lắm. Nhưng ai mà ngờ được chuyện diễn ra ngay sau đó.
…
– Ha ha ha, tiếng sét ái tình, là tiếng sét ái tình đó. Hay… Vĩnh Kỳ, mình nghĩ cách giúp Chính An của chúng ta đi.
– Ừ. Mà này, tôi lớn hơn nên phải gọi là anh chứ?
– Mệt, sao cũng được, mà anh lớn hơn tôi có nhiêu tuổi đâu chứ. Nghĩ cách trước đi.
– Ừm, tôi có
