rất lạ. Nỗi sợ lạ này chưa khi nào xảy đến với cô cả. Tại sao lúc này…
Nỗi sợ vô hình kia đã gợi nhớ cho sóc con về những chuyện thường xuyên xảy ra dạo gần đây. Mỗi tối, nếu không về trễ thì Vĩnh Khoa cũng luôn tìm cớ là có hẹn với người trong tổ chức để nán lại đâu đó cho đến tận sáng mới về. Ngược lại, nếu cậu về sớm thì chỉ cười nói vài câu với cô rồi lại đi tuốt vào tận phòng làm việc rồi chăm chú thực hiện công việc của ngày hôm sau, cậu còn viện lý do là dạo này công việc bận tất bật nên cố gắng làm được bao nhiêu hay bấy nhiêu. Thế là cả đêm cậu chẳng vào phòng ngủ.
Dạo này, thái độ của Vĩnh Khoa rất lạ, trái ngược hoàn toàn. Nhưng… Thiên Di vẫn luôn cố tin tưởng cậu, rằng những gì cậu nói điều là sự thật. Vì cô tin cậu sẽ không nhẫn tâm lần thứ 2 để rút cạn nước mắt của cô. Nếu có… nếu chuyện đó lại lập lại thêm một lần nữa… thì… chắc chắn… cô sẽ không bao giờ tha thứ cho cậu. Sóc con không thể nào chịu thêm cú đánh mạnh nào nữa. Thật sự rất đau. Đau lắm!
Brừm.
Két.
Ánh sáng từ hai quả đèn ô tô làm sóc con phải đưa tay che mắt lại để tránh. Cho đến khi luồng ánh sáng ấy chuyển sang một hướng khác thì Thiên Di mới có thể nhìn thấy người bên trong buồng lái.
Chiếc BMW đen loáng chạy nhanh vào khu vườn đầy cỏ. Đó chính là người mà sóc con đang đợi còn gì!
Xe chạy chậm dần rồi dừng hẳn trong khoảng sân rộng trước nhà. Tháo dây an toàn, Vĩnh Kỳ im lặng nhấc chân xuống xe và mau chóng lấy lại nét mặt thường ngày của một… Vĩnh Khoa.
Vừa nhìn thấy cậu, Thiên Di nhoẻn miệng cười rồi lao như bay về phía chồng mình, vòng tay ra sau eo, ôm chặt lấy Vĩnh Khoa.
– Sao anh về trễ thế? Hôm nay lạ lắm, không hiểu sao em cứ nghĩ đến anh thôi, cứ sợ anh xảy ra chuyện…
– Ngốc, anh bận việc ở tổ chức. Đừng nghĩ linh tinh.
Ôm chặt sóc con vào lòng, Vĩnh Khoa nhẹ nhàng luồn tay vào mái tóc mang hương thơm dịu, khẽ đặt lên đó một nụ hôn… thay cho lời xin lỗi.
Phải rồi! Cậu đã có lỗi lớn với cô nhóc đáng yêu này. Tội lỗi kia… biết bao giờ mới rửa sạch? Với trách nhiệm là một người anh, tại sao cậu lại không bảo vệ nổi đứa em trai song sinh của mình chứ? Cậu là người anh tồi, người anh vộ dụng nhất trên thế giới này.
Rời tay khỏi thân hình nhỏ bé, Vĩnh Khoa cười dịu dàng rồi cất giọng :
– Vào nhà thôi, em định cho anh ngủ ngoài này huh?
Cười hì hì, Thiên Di lon ton chạy theo sau Vĩnh Khoa. Chắc là tại dạo này học hành căng thẳng nên sóc con bị stress thôi. Cứ nghĩ linh tinh, lang tang rồi đâm ra lo lắng vớ vẩn. Vĩnh Khoa của cô vẫn an toàn đó thôi, chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
Yên tâm được rồi!
Trong vô thức, bàn tay nhỏ nhắn đã nắm chặt đôi cánh bạc đang lắc lư trên chiếc cổ trắng ngần lúc nào không hay, cho đến khi vào tận nhà…
——
Tiếng nhạc xập xình cùng ánh đèn mờ ảo chuyển động không ngừng khiến người ta chóng mặt, hoa mắt. Bầu không khí ồn ào trái ngược hoàn toàn với khung cảnh im ắng ngoài kia vào lúc giữa đêm như thế này.
Ngồi ở một góc khuất, một mình, Minh Tuấn chậm rãi nâng niu cốc rượu thượng hạn lên săm soi rồi lại từ tốn uống từng chút một, như để thưởng thức và lưu giữ hương thơm của nó. Hoặc cũng có thể là để nuốt trôi dòng suy nghĩ lảng đãng trong đầu.
Đặt lại cốc rượu đã hết sạch xuống bàn thủy tinh, Minh Tuấn lại tiếp tục rót đầy cốc rồi ngã hẳn người ra sau ghế.
Một lúc lâu, cậu lại tiếp tục nhâm nhi hương rượu mạnh rồi hòa mình cùng những giai điệu điên cuồng nơi náo nhiệt được gọi là bar. Lắc lư thân xác, thả lỏng tinh thần, đánh bay nghĩ suy là ba điều Minh Tuấn đang cần phải làm. Cậu cứ như thế, điên cuồng theo nhạc như một kẻ vô âu vô lo.
Chợt, Minh Tuấn thả lỏng người rồi cười nhạt. Cậu quay trở lại ghế ngồi, buông thỏng hai chân trên sàn, rồi hướng tia nhìn bất cần sang hai người vừa đặt mình ngồi xuống chiếc bàn đối diện cậu.
Tia nhìn đầy hận thù hằn mạnh trên mắt Chính An, nhấp một ngụm rượu ngon, cậu nhếch môi khinh bỉ rồi đá một câu sang Minh Tuấn :
– Đồ hèn.
– …
Chẳng đáp, Minh Tuấn chỉ “khiêm tốn” thực hiện cái nhếch môi bĩu cợt rồi lại ngồi thong thả, nhâm nhi rượu như chẳng có gì.
Thái độ cười cợt của Minh Tuấn càng làm Chính An tức điên lên, bấu chặt chiếc cốc thủy tinh như muốn nghiền nát nó ra, cậu nghiến răng giận dữ nhìn sang Minh Tuấn.
Đặt một tay lên bờ vai đang run từng hồi, A Huân nhẹ giọng lên tiếng, mắt thì đao đáo ném sang Minh Tuấn những cái nhìn không ưa.
– An, mặc kệ hắn ta. Chúng ta